Mọi người thấp giọng nghị luận, bên dưới Tô Vũ thong thả cưỡi ngựa đi tới.
Liếc nhìn tường thành, trong lòng hắn hậm hực không thôi, cường giả đúng là không ít.
Nhưng ngoài mặt thì hắn vẫn tươi cười, “Chao ôi, nơi này nhiều bằng hữu thật!”
Tùy tiện cười nói với một người: “Kia. . . Vương huynh đúng không? Còn nhớ ngày xưa chúng ta cùng nhau vui vẻ ở Đại Tống phủ không? Ai, chuyện xưa như mây khói. . .”

