Triệu Lập hừ một tiếng, thấy bọn họ không hé răng, lúc này mới hùng hùng hổ hổ nói: “Một đám bạch nhãn lang, dám tính toán là đã đầu tư vào bao nhiêu với lão tử sao? Có bản lĩnh thì trả đống tiền thu được mấy năm nay cho ta đi! Nguyên khí bí cảnh dưỡng học phủ vài thập niên, mẹ nó, dám tính sổ với ta à? Có cần mang danh sách ra tính không? Có năng lực thì các ngươi chết rồi làm ra một cái nguyên khí bí cảnh thử xem!”
“. . .”
Triệu Lập hừ một tiếng, “Nhìn cái gì mà nhìn! Lão tử lấy về đúc binh, đúc xong lại trả lại! Nhưng về sau học sinh, người nhà các ngươi không được tiến vào, mấy tên khốn vừa mới nói chuyện kia, đừng có mơ! Tiểu Nhiếp, nhớ kỹ cho lão tử, người của bọn họ dám tiến vào, lão tử liền dọn nguyên khí bí cảnh đi!”
Các lão vừa lên tiếng ban nãy rất bất đắc dĩ, ta chỉ nói một câu mà thôi.

