Trong cơn giận dữ, Triệu Lập nghĩ đến điều gì đó, ông cắn răng nói: “Cho ta Thiên Nguyên khí, ta muốn phá Sơn Hải, khôi phục thần văn, nhanh lên, ta muốn đột phá Sơn Hải, rồi tiếp tục đúc nó! Mẹ nhà nó chứ, tưởng là khen thưởng cho ta, ta có thể tự mình phá Sơn Hải rồi.”
Thất sách!
Quá thất sách!
Ta quá ngu ngốc, ta nên nghĩ đến đây là khen thưởng cho Địa binh mà không phải bản thân mình.

