Mà lúc này, bên khu vực Đúc Binh sư vẫn còn có một tấm phiếu chưa ai chọn.
Đương lúc mọi người ở đây đều thấy khó xử, Triệu Lập bất chợt đi tới, lớn tiếng quát: "Làm gì vậy? Mau bỏ phiếu đi. Trực tiếp chọn phương án thứ hai là được. Muốn sưu hồn thì cùng một chỗ lục soát! Nếu các ngươi khó xử thì để ta quyết, coi như ta làm chủ! Các ngươi sợ nhưng ta thì không.”
Nghe vậy lập tức có vô số người nhìn về phía Triệu Lập.
Triệu Lập hừ một tiếng, mặc kệ ánh mắt như dao găm tới của Chu Phá Trùng, ông tức giận quát: "Nhìn cái gì? Ta cứ chọn số 2, thì làm sao? Triệu gia ta đời đời đúc binh, người thiếu nợ ân tình của Triệu gia có một đống lớn. Năm xưa phụ thân ta đúc binh rất hiếm khi lấy tiền, bây giờ ta quăng cái phiếu, các ngươi còn dám giết chết ta?"

