Thấy Tô Vũ tức giận, Hạ Hầu gia không quá để ý, tiếp tục thấp giọng nói: "Sao gần đây ngươi không thả ra công pháp nào? Nói thật, ta còn muốn danh tiếng của ngươi càng lớn một chút, hiện tại ngươi im hơi lặng tiếng như thế thì chẳng có ý nghĩa gì. Nam Nguyên bị ngươi nháo một trận, người bỏ đi một mớ, ta cũng khó mà thực hiện được kế hoạch của mình!"
Y cười híp mắt nhìn Tô Vũ, "Nhà đã bị phá, người cũng đã giết, có muốn nhân cơ hội này công bố ra ngoài thêm một bản công pháp thật vang dội không? Để người ta biết ngươi có di tích càng cường đại càng tốt, càng thần bí càng hấp dẫn, tốt nhất là có thể dẫn xuất vô địch nhìn trộm, ngươi nói xem có thú vị hay không?"
Tô Vũ nhíu mày nhìn đối phương, y muốn dẫn xuất vô địch?
Hạ Hầu gia híp mắt, nói: "Kỳ thật so với Hồng Đàm bọn hắn, ta càng coi trọng ngươi. Tiểu tử, nếu ngươi không rời khỏi Đại Hạ phủ, chậc chậc, ta đã sớm lấy ngươi làm mồi câu. Ta cảm thấy để ngươi làm mồi có khả năng vang danh nghìn vạn dặm, ai cũng thèm muốn tới ngó di tích của ngươi một cái.”

