"Ngươi thật là. . ." Hạ Hổ Vưu bất đắc dĩ, "Những tin tình báo này đều tốn tiền đó, được rồi, được rồi, miễn phí cho ngươi mấy lần, lần sau còn hỏi ta mấy chuyện này ta thật sự sẽ thu phí đấy!"
Nói xong, Hạ Hổ Vưu nhỏ giọng thì thào: "Đây cũng là ân oán của thế hệ trước, nghiêm ngặt mà nói thì là sự tình từ thời phủ trưởng đời thứ năm! Bất quá 50 năm trước phát triển tới đỉnh phong, thậm chí thiếu chút nữa đã ảnh hưởng đến toàn bộ học phủ. . ."
"Cụ thể quá trình ra sao ta thật sự không biết, người năm đó cũng giữ kín như bưng! Chỉ biết là Liễu Văn Ngạn chấp giáo khi xưabị đuổi rời khỏi học phủ, không chỉ một mình ông mà còn có không ít thiên tài của thế hệ trước đều bị đuổi đi!"
Giọng nói của Hạ Hổ Vưu càng lúc càng nhỏ: "Năm đó dung hợp thần văn, đa thần văn cực kỳ lưu hành trong học phủ. Ở thời phủ trưởng đời thứ năm, mấy hệ này mới là hệ chính của học phủ! Chu phủ trưởng đều thuộc về phe phái đơn thần văn, dĩ nhiên, đơn thần văn không phải nói tức là chỉ có một thần văn, miễn là ít hơn 10 cái thì được rồi. . ."

