Lưu Hồng mới mặc kệ Trịnh Vân Huy nghĩ gì, gã lấy đi ngọc phù, cũng không vội rời đi mà là mở miệng nói: "Ngươi có thể đi rồi!"
Ta muốn giao ngọc phù cho sư huynh ngay dưới mí mắt của hắn!
Miễn cho nói ta đổi ngọc phù, trách nhiệm này ta cũng không gánh vác nổi.
Trịnh Vân Huy cắn răng nghiến lợi, không có chút vui vẻ gì khi kiếm được 4 vạn công huân, chỉ cảm thấy nổi nóng, ủy khuất và tội nghiệp!

