Tô Vũ nghe Lâm Diệu nói vậy thì vui vẻ mỉm cười, "Có thể hóa giải hiểu lầm là tốt nhất, Lâm huynh thông tình đạt lý như thế cũng vượt quá dự liệu của ta, ta còn tưởng rằng... ngươi sẽ đuổi ta đi kia kìa."
"Sao lại thế?" Lâm Diệu cười ha hả: "Tô đại thiên tài có thể tới cửa xin lỗi ta... Ta còn cảm thấy được sủng mà sợ đây! Như vậy đi, ban ngày không tiện, dù sao người đến người đi đông lắm, lão sư cũng không nhất định ở nhà, đêm nay ta sẽ cùng đi với ngươi."
"Tạ ơn Lâm huynh!"
Tô Vũ vội vàng nói lời cảm ơn, lại đưa đồ tới.

