Lưu Hồng hết sức muốn chửi đậu đen rau muống, nửa ngày sau mới dở khóc dở cười gật đầu nói: "Cũng tính là thế đi! Chính là ý tứ này, mẹ của ta là vợ bé của cha, những huynh đệ kia nói là huynh đệ, trên thực tế không bằng cả người ngoài, cha ta, ông nội ta đều chỉ coi trọng những đứa con vợ cả, còn ta và Lưu Hạ... chỉ nhận đãi ngộ ăn nhờ ở đậu, không khác gì người hầu!"
Tô Vũ cau mày nói: "Hạ phủ chủ đã từng nói, Đại Hạ phủ không cho phép chế độ thê thiếp, vì sao..."
"Phủ chủ là Phủ chủ, cũng chỉ là nói mà thôi!" Lưu Hồng thản nhiên ngắt lời: "Thế đạo này, nam tử tham gia quân ngũ mỗi năm chết trận vô số, nữ giới nhiều hơn nam giới, thực lực không mạnh, không tự nuôi nổi bản thân. Nếu đúng như chế độ một vợ một chồng như Hạ phủ chủ nói thì rất nhiều nữ giới đều sẽ mất đi chỗ dựa."
"Hạ phủ chủ có đôi khi không thích hợp chấp chính, nghĩ cái gì là nói cái đó." Lưu Hồng phê phán một câu, rất nhanh lại tiếp tục: "Hãy nghe ta nói hết đã."

