Chờ Tô Vũ đi rồi, Lưu Hồng nhẹ nhàng thở hắt ra, nửa ngày sau mới cười ha hả: "Thú vị, tiểu tử này, mẹ nó, vì lừa dối ngươi mà ta kém chút nữa đều lừa luôn được chính mình!"
Cảm khái một tiếng, ta cũng không dễ dàng a!
"Đây chính là trí tuệ!"
"Hồng Các lão còn không biết tới lúc nào mới trở về, chờ ông ta biết được thì ta đã là Lăng Vân, điểm công huân cũng sử dụng hết, sự tình đã đi qua... Ha ha..."

