Tô Vũ phì cười, khẳng khái đáp: "Tin! Nhất định phải tin! Không tin thì lão sư sẽ không khách khí với ta, bởi vì sư tổ cũng sẽ không khách khí với lão sư, ta không thể cõng nồi, cho nên ta phải tin."
"Ha ha ha!"
Hạ Hổ Vưu nhịn không được cười ra tiếng.
Tiếp đó cậu vừa cười vừa nói: "Ta thấy ngày sau phiền toái của ngươi sẽ không nhỏ, cũng không chỉ mỗi thứ này mà còn rất nhiều món nữa cơ. Dĩ nhiên đều là vật bình thường không quan trọng, một chút vật tương đối có giá trị kỷ niệm mà thôi, lấy ra đều biết là của Hồng Đàm đại sư, ta thấy về sau ngươi vẫn còn phải gặp chuyện như vậy."

