Lưu Hồng cũng không thèm để ý tới lời nhận xét của Ngô Kỳ, chỉ cười nhạt đáp: "Sớm mấy năm? Đúng là rất thú vị, bất quá bây giờ cũng không muộn, con đường tu luyện người sau vượt qua người trước nhiều vô số kể. Ngươi và ta chẳng qua vẫn chỉ là Đằng Không, mặt trên còn có Lăng Vân, Sơn Hải. . . Ai biết hắn có thể vượt qua hay không?"
"Ngươi rất xem trọng hắn?" Ngô Kỳ ngạc nhiên nhìn gã.
Lưu Hồng người này, mặt ngoài nhìn không ra cái gì, ưa thích cười, thoạt nhìn trông rất ngông cuồng, rất ngốc nghếch.
Trong học phủ có không ít người cho rằng Lưu Hồng rất ngu xuẩn.

