Tô Vũ cười nhạt, cắt ngang lời của đối phương: "Ta tự cảm thấy mình hành xử đàng hoàng, chưa từng có ý tứ khi nhục bất kỳ người nào, nếu ngươi vẫn cứ cảm thấy là ta bất kính với Lưu lão sư, vậy thì ta đây đích thân hướng Lưu lão sư nói lời xin lỗi. Thế nhưng... Lưu lão sư thân là Đằng Không, lại làm khó xử học viên, làm người quý ở chỗ tự trọng, muốn người khác phải tôn trọng ngài ấy thì ta nghĩ trước tiên Lưu lão sư nên tự tôn trọng chính mình cái đã. Nếu Lưu lão sư tự hạ địa vị của mình xuống ngang bằng với học viên như ta, vậy thì ta đây có nói gì cũng không tính là bất kính với ngài ấy?"
Sắc mặt Dương Sa đỏ lên, y còn chưa biết nên đáp thế nào thì trong đám người xung quanh bỗng có một nữ sinh hô lên: "Nói rất hay!"
"Đúng rồi!"
"Trợ giáo khó xử học viên, còn không cho học viên nói vài lời công đạo?"

