Tô Vũ cười vang: "Còn ý chí chi văn, mọi người tự đòi đi, ta sẽ không nhúng tay! Việc suy luận《Phệ Hồn quyết 》còn cần ta tham dự công tác thí nghiệm hậu kỳ, đúng rồi, cám ơn 4 vạn điểm công huân của các ngài, mặc dù chúng ta chỉ nhận được một nửa nhưng thế cũng đủ rồi, việc suy luận《Phệ Hồn quyết 》không thiếu công lao của khoản tiền tài trợ này, nếu không đúng là khó mà thành công!"
Tô Vũ tiêu sái rời đi!
Trần Vĩnh yên lặng đi theo, giờ khắc này y giống như trở thành học sinh của Tô Vũ, theo sau bảo hộ hắn.
Toàn trường tĩnh lặng!

