Liễu Văn Ngạn nói: “Hơi xấu, sư phụ ta, tằng sư tổ của ngươi, thẩm mĩ quan của ông bình thường, đừng để ý, lưu lại làm niệm tưởng, nếu ngày nào đó không thích thì cũng đừng ném, trả lại cho ta.”
“Sư bá tổ…”
Ngô Gia len lén nhìn Trần Vĩnh, Trần Vĩnh hơi nhíu mi, y không nói gì mà chỉ lẳng lặng nhìn về phía Liễu Văn Ngạn, Liễu Văn Ngạn bình tĩnh hỏi: “Thế nào? Ngươi có ý kiến à?”
“Không dám!” Vẻ mặt Trần Vĩnh ngưng trọng: “Sư bá, đây là đồ sư tổ đưa ngài, quá trân quý, nha đầu Gia Gia này có chút qua loa, nếu lỡ đánh mất, vậy thì không tốt.”

