“Có.” Trần Vĩnh thở dài, “Cửu Thiên học phủ phụ trách bồi thường 30 vạn, người từ Vấn Đạo học phủ phụ trách bồi thường 10 vạn, Đại Chu phủ phụ trách bồi thường 30 vạn, đám đơn thần văn nhất hệ của học phủ chúng ta còn bồi thường ít hơn chúng ta, 10 vạn là đủ rồi.”
“30 vạn chúng ta cần bồi thường thực tế bao gồm món nợ của rất nhiều người, nhưng người ta liều chết tới chi viện chúng ta, không thể để người ta đền tiền đúng không?”
Trần Vĩnh cười nói: “Như Hạ Vân Kỳ Các lão, Ngô Nguyệt Hoa Các lão, Triệu Minh Nguyệt tiền bối... Những người này, chẳng lẽ chúng ta không ra tiền, để bọn họ tự trả sao?”
“...”

