Hạ Hầu gia lại quay sang tiếp tục dạy dỗ Hạ Hổ Vưu: "Tô Vũ là kẻ thông minh. Trần Hạo giúp hắn ra mặt, hắn quay đầu liền thay Trần Hạo đi xin lỗi đối phương, nói là Trần Hạo chất phác, mong người ta đừng tìm Trần Hạo so đo làm gì. Sau đó vờ lôi Trần Hạo ra cho cậu ta mấy gậy, xem như thay người khác trút giận. . ."
Hạ Hầu gia cười tủm tỉm nói: "Ngươi xem cách mà người ta làm đi. Chủ ý là Tô Vũ ra, chuyện xấu lại là do Trần Hạo làm, đối thủ ăn phải cái lỗ vốn, hắn lại ra giả lả làm hòa, bồi cái lễ nói lời xin lỗi, chỉ là chuyện nhỏ, người ta cũng không tiện truy cứu, hơn nữa còn phải vui mừng vì may mà có Tô Vũ ra mặt khuyên nhủ tên ngốc đó, bằng không cậu ta lại gây phiền phức cho bọn họ. Cuối cùng thì sao, Tô Vũ khiến kẻ mình không ưa bị đánh một trận, mà người ta còn phải tới cảm tạ Tô Vũ."
Hạ Hổ Vưu hít sâu một hơi, "Khi còn bé mà hắn đã biết tính kế như vậy?"
Nhịn không được cậu lại hỏi tiếp: "Cha hắn cũng thế sao?"

