"Không công bằng." Tô Vũ âm u đáp.
"Đúng vậy, không công bằng. Phải bắt ngươi bồi mệnh cho kẻ kia thì mới là công bằng! Có điều đứng dưới góc độ của ngươi, đứng dưới góc độ của mọi người, đứng dưới góc độ của các vị vô địch khác thì việc dùng mạng của Tô Vũ ngươi đền tội cho một kẻ kém xa ngươi, thì chi bằng cho ngươi một cơ hội còn hơn!"
Hạ Hầu gia thở dài: "Cái này là hiện thực, là hiện thực đẫm máu và tàn nhẫn đến đáng sợ, nhưng nó vẫn cứ là hiện thực! Cho dù có chứng có bày ra rành rành trước mắt, ngươi thật sự cho rằng mọi người sẽ giết một vị vô địch để an ủi vong linh của Ngũ Đại?”
“Không đâu Tô Vũ, tới lúc đó, nhiều lắm mọi người chỉ có thể bắt gã lên chiến trường, giết một vị vô địch khác để đền tội mà thôi. Nếu lão gia tử nhà ta mà không ra tay giúp các ngươi, ngươi nghĩ mình còn có thể hi vọng vào ai?"

