Trần Vĩnh nhìn Tô Vũ, mà Tô Vũ cũng đang nhìn vị sư bá này của mình.
Đôi bên đều không nói gì.
Tô Vũ hơi hơi khom lưng cúi người, tỏ vẻ cảm tạ.
Trên môi Trần Vĩnh lộ ra một nụ cười khổ sở, lần nữa quay đầu, y nhìn về phía Tôn Tường, nói khẽ: "Tôn Các lão, Đơn thần văn nhất hệ nếu phế vật như thế, không bằng hãy giải tán đi."

