Tô Vũ đang thôn phệ ý chí lực, mà Cục lông nhỏ nhìn mảnh vỡ thần văn được bảo tồn, ánh mắt sáng rực, mặc dù không phải quá thơm nhưng hình như cũng có thể ăn a!
Sau một khắc, nó nhảy tới trên một cái quầy.
Cũng không thấy có động tĩnh gì, trong nháy mắt nó đã dung nhập vào trong quầy, tiếp theo, mảnh vỡ của một viên thần văn được phong tồn biến mất.
Tô Vũ phì cười, hỏi lần nữa: "Làm việc thì có ăn, giao dịch công bằng, bằng không thì nhất đao lưỡng đoạn, ngươi tiếp tục bị nhốt, thế nào?"

