Ngô Lam ăn phồng cả miệng, nàng đói, mà có vẻ đồ ăn Đại Minh phủ khá ngon, nàng vừa ăn vừa nói: “Còn có một việc. . . Có gia hỏa từ Đại Chu phủ tới, hình như là thiên tài, lúc ta đi y đã sắp đến Đại Hạ phủ, rất nhiều người kháo nhau rằng dọc đường đi đối phương nói sẽ đến tính sổ với ngươi, ai bảo lão sư ngươi giết gia gia y.”
Tô Vũ nhướng mày: “Tính sổ với ta ư? Ta không phải Đằng Không, ta biết người nọ, thực lực Đằng Không cảnh, chẳng lẽ y còn muốn tới Đại Minh phủ khiêu chiến ta?”
“Không biết. Đa thần văn hệ Đại Minh phủ có Đằng Không cảnh không?”
Tô Vũ hơi chấn động, sau một lúc lâu, nhíu mày đáp: “Có.”

