Nguyên Khánh Đông lạnh nhạt nói: “Lúc này đây, Tô Vũ rời đi, nếu xét tiền căn hậu quả thì là một bộ phận người Đơn thần văn nhất hệ thấy lợi tối mắt, nên giết, cũng nên chết!”
Mọi người có chút ngoài ý muốn, không mở miệng nữa.
Nguyên Khánh Đông lại nói: “Nhưng kỳ thật mọi người đều biết, có một số việc đã có dự mưu từ trước! Chu Phủ chủ ra tay, đây là dự mưu, điểm này không thể nghi ngờ, đương nhiên, đây không phải tội lỗi của Tô Vũ, ta cũng không có lý do nói Tô Vũ là trốn chạy, hắn liên hệ Phủ chủ Đại Minh phủ, đó là năng lực của hắn.”
“Nhưng mọi người có chú ý tới một điểm không?”

