Nguyên Khánh Đông lạnh lùng đáp: “Không được học thì cũng có rất nhiều biện pháp, nếu không được, sửa tên Đại Hạ Văn Minh học phủ đi, vậy thì có thể học rồi, chẳng lẽ Tô Vũ hắn còn muốn thêm điều kiện sao, không sợ người trong thiên hạ chê cười à?”
Giờ khắc này, tất cả Các lão đều nhìn chằm chằm vào gã.
Hạ Kỳ nghiêm mặt, “Nguyên phủ trưởng, ngươi không phải người Đại Hạ phủ, ngươi không hiểu 6 chữ Đại Hạ Văn Minh học phủ này đại biểu cho cái gì? Đây là vinh quang của Văn Minh sư Đại Hạ phủ chúng ta, đây là truyền thừa, là Thánh địa Văn Minh sư nhiều thế hệ Đại Hạ phủ, sửa tên ư?”
Ông cười lạnh, “Nói thật đơn giản! Cũng đúng, với Nguyên phủ trưởng mà nói thì việc nhỏ mà thôi, sửa cái tên thôi mà, quá đơn giản, nhưng mà chỉ sợ Nguyên phủ trưởng không rõ, một khi sửa tên xong, Đại Hạ Văn Minh học phủ có lẽ sẽ hoàn toàn tan rã!”

