Hạ Hầu gia cười ha hả: “Vốn định lại đây từ sớm, mà có chút việc nhỏ nên chậm trễ một chút, xin lỗi xin lỗi, lão Tần, lão Chu, các ngươi đều tới rồi!”
Chu Thiên Đạo cười tủm tỉm, “Tiểu Nhị tới nhanh thật, còn tưởng rằng ngươi không tới được a!”
Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn ông, “Lão Chu, rảnh quá cũng đừng kiếm chuyện!”
“Rồi rồi, Tiểu Nhị, về sau ca không gọi tên ngươi nữa, có trách thì trách cha ngươi đặt, cũng đâu phải chúng ta tự ý gọi!”

