Hầu như tất cả mọi người đều biết đệ nhất hảo hán cuối thời Tùy là Lý Nguyên Bá, nhưng có mấy ai biết được đệ nhất thánh thủ cuối
thời Tùy là Trương Nhất Châm. Dân tộc Trung Hoa trước nay vẫn có anh hùng lưu danh thiên cổ, gian thần để tiếng xấu muôn đời. Loại
người tham tiền háo sắc như Trương Nhất Châm rất dễ bị thế gian vùi lấp.
Trương Nhất Chân không phải là một anh hùng, tuy rằng y thuật của y cao siêu, thế nhưng chưa bao giờ làm chuyện gì không có hồi
báo. Tìm hắn xem bệnh rất dễ, phải có bạc, phải có mỹ nữ. Trương Nhất Châm chữa bệnh cho người giàu có, trên cơ bản đều có bạc,
Trương Nhất Châm chữa bệnh cho nữ nhân, đại đa số đều là dung mạo xuất chúng, đối với loại đại phu bất lương này dã sử cũng xấu hổ
khi ghi chép.
Trương Nhất Châm chết rất thảm, võ công hắn đã đạt tới cảnh giới tuyệt vời, đầu tiên là uống rượu độc của Tùy Dương đế, sau đó bị
một nghìn ngự lâm quân loạn tiễn xuyên tim. Mà nguyên nhân cũng chỉ vì hắn làm một chuyện tốt, cứu sống quý phi khó sinh của Tùy
Dương đế, cho nên hắn cảm thấy rất là oan uổng, làm việc tốt cứu sống được mẹ con hai mạng người, vậy mà có cái kết cục này, thực
sự là thiên cổ kỳ oan mà.
Dương Đế cũng oán hận: “Mẹ mày chứ, nữ nhân của tao mà cũng dám chạm vào, cho mày chết như vậy là tiện nghi cho mày lắm rồi!”
Khoa học sau này đã chứng minh, năng lượng oán khí quá mạnh có thể sẽ xuyên qua thời không, oán khí tới tận trời, cho nên Trương
Nhất Châm cũng trở thành một người may mắn nhất trong trăm nghìn vạn người, được xuyên qua.
Ngày mùng 4 tháng 4.
Tận thế đến, núi sông sụp đổ, nhân gian hóa thành luyện ngục.
Ngày mùng 5 tháng 4.
"Tiểu Vương huynh đệ, trước khi ta chết, ta nhờ ngươi một chuyện, nhờ ngươi chăm sóc chị dâu ngươi hộ ta ..."
Ngày mùng 7 tháng 4.
Vương Đào bất ngờ phát hiện, hắn không chỉ có thể nhìn thấy thanh máu của sinh vật, mà sinh vật bị hắn giết ... cũng sẽ rơi ra bảo vật!
"Đại ca, ngươi yên tâm đi thôi, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chị dâu!"
Một số lời bình luận của độc giả:
- Truyện khá hay tình tiết cày quái thăng cấp tuy cũ nhưng không nhàm chán, main có não không phải đặc biệt thông minh suy luận như conan nhưng cũng không não tàn nói chung là thuộc về trung thượng cấp đi, Nhân vật phụ có tính cách riêng có mưu lược không bị quá mờ nhạt, có đất diễn nhất định, main tính cách tương đối không thánh mẫu cũng không tà ác thuộc loại không tốt không xấu, có thù tất báo, có ơn thì trả trong phạm vi năng lực:)), đề cử mọi người đọc thử một chút.
- Truyện hay, main đánh zombie rơi đồ, toàn đồ bình thường như nước, đinh, ốc vít,... đánh con zombie tiến hoá mới được đồ ngon như dược tề, tinh hạch,...
- Truyện hay, như game cày quái. Main có não không quá bá như truyện tận thế khác, cách làm việc hợp logic người bình thường, hay đối với đạo hữu thích tào tặc…
- Truyện khá hay nhưng nếu so sánh với vô số bộ truyện tận thế bị gái phản bội sau đó trùng sinh có hệ thống bật hack trang bức lưu như hiện nay, thì bộ này phải được xem là CỰC PHẨM. Main có não, boss cũng có não, còn có đa dạng chủng loại, đánh boss gay cấn, thăng cấp cuốn như bánh cuốn, kiếm được bộ truyện này cũng xem như kiếm được vàng trong bãi cát rồi.
- Phải công nhận đào hầm là một sách lược hợp lý trong tận thế, nhưng quan trọng nhất vẫn là phải giết zombie, đây là cuộc đua tiến hóa, ko bắt kịp sớm muộn sẽ bị bỏ xa và đào thải, kỳ thực mỗi giống loài trong cuộc đua này đều có ưu điểm và nhược điểm riêng, zombie ưu điểm là số lượng nhiều, tiến hóa nhanh, nhược điểm là ko tự mình chọn tiến hóa nên zombie đều có nhược điểm riêng, thậm chí là nhược điểm trí mạng dù nó ở lv nào đi nữa. Nhân loại tiến hóa chậm nhưng có trí tuệ, biết tổng kết và sáng tạo, nếu gom được chuỗi skill phù hợp uy lực sẽ cực kỳ kinh người. Thực vật và động vật ưu điểm là tiến hóa dễ, ko cần nhiều điều kiện như nhân loại, cũng ko có nhiều nhược điểm trí mạng như zombie, nhược điểm là số lượng rất ít.
Sau một giấc tỉnh mộng, Hứa Khinh Chu liền thấy bản thân mình xuyên qua đến thế giới huyền huyễn, đồng thời hắn cũng thức tỉnh hệ thống giải ưu. Từ đó mỗi ngày hắn làm một việc thiện, đi vào một con đường trường sinh giúp thế nhân giải ưu tiêu sầu.
Thế là, thế gian liền có thêm một vị tiên sinh, mọi người gọi ngài là: Vong Ưu.
Tiên sinh nói, thiên hạ này tuy lớn, nhưng không có cô nương nào mà ngài không độ hóa được.
Tiên sinh còn nói, thay vì cầu thần bái phật, thì sao không cầu ngài.
Tiên sinh còn nói, cuộc đời này của ngài, từng gặp qua mỹ nhân tuyệt sắc, từng uống qua mỹ tửu thế gian, từng ngao du bốn biển, sống vô cùng phong lưu.
Nhân gian nữ hoàng: "Tiên sinh nói qua, ngài không chịu nổi khi nhìn thấy nữ tử nhíu mày, nhất là nữ tử xinh đẹp."
Thượng thiên nữ đế: "Thiếu niên kia, rất đáng sợ, trong tay hắn có một ít gì đó có thể diệt thế."
Hứa Vô Ưu: "Sư phụ của ta từng nói, ta gọi là Vô Ưu, vô trong vô ưu, ưu trong vô ưu."
Cô nương nào đó: "Tiên sinh, mau cứu ta."
Hứa Khinh Chu: "Cô nương đừng sợ, đưa tay cho ta!"
Cố Dương xuyên qua thế giới huyền huyễn, được hệ thống sửa chữa ngày tháng sinh trưởng.
Từ nay về sau, Cố Dương đi lên con đường tiến hành sửa đổi không hạn chế.
【 Ngươi sửa tu vi đến ngàn tỷ năm sau, đột phá cực hạn Tiên Đế, đạt tới cảnh giới Đạo Tổ Vĩnh Hằng! 】
【 Ngài sửa công pháp đến ngàn tỷ năm sau, thành công lĩnh ngộ Vô Thượng Kiếm Kinh, có thể nghịch trảm thời không, vận mệnh. 】
【 Ngài đã sửa đổi huyết mạch thú sủng Bạch Hồ đến ngàn tỷ năm trước, thành công thức tỉnh huyết mạch Viễn Cổ Cửu Vĩ Thiên Hồ!】
Thế gian này, cường giả tung hoành, có kẻ vung kiếm khai thiên, có kẻ một quyền đánh nát sơn hà.
Tô Thần xuyên việt mà đến, xem cường giả như kiến hôi, mặc thanh y đi khắp thiên hạ, dựng nên 108 lầu Thanh Y Thiên Hạ.
Trong một thế giới nơi cường giả tụ hội, hắn không bái kẻ mạnh, không phục Vương giả.
Hắn chỉ cần tùy ý đánh ra một quyền — đó chính là quyền!
Dưới trướng hắn đều là những cường giả tuyệt đỉnh:
Triều Thiên Nhất Côn – Mễ Thương Khung, một côn chấn kinh thiên hạ.
A Tị Đạo Tam Đao – Quy Hải Nhất Đao, đao xuất là tà khí tràn ngập thiên hạ.
Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ – Viên Nguyệt Loan Đao – Đinh Bằng – Bạch Vân thành chủ – Diệp Cô Thành – Thiên Ngoại Phi Tiên, kiếm pháp vô ngã.
Vạn Mai sơn chủ – Tây Môn Xuy Tuyết, một kiếm sương lạnh từ phương Tây.
Thiên hạ quyền lực, chỉ có một — Quyền Lực bang, quyền chính là quyền!
Lý Trầm Chu độc bá thiên hạ, tự xưng vô địch.
Yến Cuồng Đồ đứng ở vị thế cao.
Còn có những cao thủ tuyệt thế như: Bàng Ban, Tống Khuyết, Nhiếp Phong, Bộ Kinh Vân, Vô Danh.
Thuộc về hệ Phích Lịch, còn có Vũ Quân La Hầu, thần linh của Tử Quốc.
【Não động】【Hài hước】【Hệ thống】【Hậu cung】
Huyết nguyệt treo cao, Lăng Tiêu bất ngờ xuyên không đến thế giới của Toàn Chức Pháp Sư.
Chờ đợi suốt mười sáu năm, đúng vào ngày thức tỉnh ma pháp, cuối cùng cậu cũng đón nhận “kim thủ chỉ” của kẻ xuyên việt —
một hệ thống hộp mù trông có vẻ không mấy đứng đắn?
Mỗi tháng cố định tặng một hộp, hoàn thành nhiệm vụ còn có thêm bất ngờ.
Nội dung trong hộp mù muôn hình vạn trạng: thể chất “kẻ gặp nạn bị nguyền rủa”, thần phú hệ Quang 【Tội Ngạo Mạn】, thần phú hệ Phong 【Sự phù hộ của Barbatos】…
Thế nhưng, khi mở càng nhiều hộp mù, Lăng Tiêu dần dại người:
“Hệ thống, ngươi có gì đó không ổn rồi!”
…
Nhiều năm sau, dựa vào hộp mù mà đăng lâm Pháp Thần, chấp chưởng toàn hệ chi lực tai ương, Lăng Tiêu đối mặt với Thiên sứ Thánh Thành cùng muôn vàn đại quân Thánh Tài vây sát, chỉ khinh miệt cười:
“Đã thấy thần minh, vì sao không bái?”
…
Giới thiệu bất lực, mời xem chính văn.
La Mã không thể xây nên trong một ngày, tiểu thuyết cũng cần không gian để triển khai câu chuyện, để đi từ bình đạm lên tới cao
trào. Đường Chuyên xuất phát từ câu chuyện rất bình thường, dần dần gây chú ý rồi lật đổ cả đại thần Nguyệt Quan, ngạo nghễ top 1
lịch sử - quân sự của quidian. Chỉ bằng vào nửa bộ Đường Chuyên thôi Kiết Dữ 2 đã chen chân vào nhóm tác giả được ưa chuộng
nhất.Đường Chuyên với phong cách nhẹ nhàng, hóm hỉnh nhưng có nền tảng lịch sử sâu dày đã tạo nên sự đột phá điên đảo thể loại
lịch sử quân sự. Lịch sử không thể lặp lại, nhưng lịch sử có thể viết lại, còn ai có thể viết lịch sử thoải mái mà không tùy tiện
như Kiết Dữ 2?Vân Diệp chỉ là người bình thường, tướng mạo bình thường, trí tuệ bình thường, nghị lực cũng bình thường, giống như
vô vàn người bình thường mà bạn thấy đi trên phố, nhưng ai quy định chỉ thiên tài mới được xuyên việt?
Vân Diệp xuyên việt, y tới những năm đầu Trinh Quan thời Đường, đi cùng y chỉ có một con ngựa hoang gặp nạn, y không hiểu quân sự,
không hiểu chính trị, y chẳng thể lật tay làm mây úp tay làm mưa, nhưng y định sẵn sẽ làm thay đổi thời đại do kiếm và bút tô vẽ
này. Sơ Đường có quá nhiều tiếc nuối, Trường Tôn hoàng hậu chết sớm, công chúa sống xoa hoa dâm dật, huynh đệ tương tàn, Vân Diệp
nguyện làm một viên gạch lát nền cho Đại Đường để bù đắp nuối tiếc đó, để Đại Đường thêm tình người, chứ không phải chỉ có quyền
lợi chinh phạt lạnh băng.Tiểu thuyết ăn nhanh cũng là tiểu thuyết, dù không giúp bạn tăng trưởng trí tuệ cũng giúp bạn tăng thêm
kinh nghiệm, mang tới cho bạn niềm vui. Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.
Lý Vân xuyên không đến một thế giới huyền huyễn, nhận được một tòa Thiên Cơ Lâu.
Thiên Cơ Lâu có thể suy diễn quá khứ vị lai, lại còn quan trắc mệnh số con người; vạn sự trên đời, không gì thoát khỏi sự thôi diễn của Thiên Cơ Lâu.
Thánh chủ Thái Sơ:
“Bí mật Thái Sơ Thánh Địa ta cất giấu hai kiện Đế binh, sao lại để Thiên Cơ Lâu biết được?”
Thánh chủ Dao Quang:
“Ta nằm vùng chính đạo ba nghìn năm, mắt thấy sắp nhất thống chính đạo, sao thân phận ma đạo lại bị Thiên Cơ Lâu vạch trần?”
Chủ cấm khu:
“Thiên Cơ Lâu chủ đáng sợ đến vậy! Ta sống ba trăm vạn năm, tự cho rằng thực lực thiên hạ vô song, không ngờ trên bảng vô thượng chỉ xếp hạng mười bảy!”
【 Chiến tranh + v·ũ k·hí lạnh + hoàn khố + lịch sử hư cấu + sảng văn 】
Tuyệt đối đặc sắc!
Ngươi muốn gì, ta đều có… Từng là võ thuật tổng giáo đầu oai phong một thời, Ninh tiên sinh – một nhiệt huyết thị dân – trong một lần chiến đấu vì bảo vệ đồng đội mà bị địch đánh trúng.
Khi tỉnh lại, hắn hồn xuyên tới Yến Quốc, trở thành đỉnh cấp hoàn khố!
Không chỉ có ông nội là vương khác họ quyền thế ngập trời, mà cha và hai vị thúc thúc còn là đại tướng quân tay cầm trọng binh.
Nhưng trò đùa của vận mệnh mới chỉ bắt đầu — vừa mở mắt, hắn đã bị vu oan hãm hại, gán tội cho hữu tướng nữ nhi hạ dược làm nhục, trở thành kẻ bị ngàn người chỉ trỏ.
Cùng với sự xuất hiện của Ninh Phàm, từng màn âm mưu được bố trí tỉ mỉ dần nổi lên mặt nước. Mỗi bước đi của hắn đều bị bàn tay hắc ám vô hình thao túng, đẩy vào tuyệt cảnh.
Trong thế gian này, bách tính sống trong khổ sở, quyền quý mặc sức hoành hành, thế đạo đầy rẫy bất công.
Ninh Phàm siết chặt nắm đấm, trong lòng gầm thét:
“Nếu Thiên Đạo bất nhân, vậy ta sẽ lấy máu mình dẫn lôi đình vạn quân! Xiềng xích áp lên bách tính, hôm nay ta sẽ tự tay phá nát!”
Hãy xem một kẻ hào kiệt hiện đại sẽ tung hoành thế giới cổ đại đầy quyền mưu tranh đấu thế nào, phá tan bóng tối và tái tạo càn khôn!
Khi cuộc đời nhấn nút “khởi động lại”, ngỡ rằng mọi thứ sẽ bắt đầu lại suôn sẻ… mới lạ thật đấy!
Sống lại sau kỳ thi đại học thì còn đỡ, không thì chí ít cho tôi quay lại đầu năm cấp 3 cũng được mà.
Đằng này lại cho sống lại ngay lớp 12 là thế nào?
Đã thế còn mẹ nó tỉnh lại ngay trong phòng thi!
Cả nhà ơi, đề toán câu này giải sao đây? Cấp bách quá, online chờ gấp!
Ninh Dịch Túc Tuệ bỗng nhiên thức tỉnh, xuyên không đến Đại Chu vương triều – một thế giới võ đạo vi tôn.
Trong tay hắn là 《Đại Nghệ Thuật Gia Ước Nguyện Hệ Thống》.
Chỉ cần học tập nghệ thuật liền có thể tăng tiến cảnh giới võ đạo, lại còn tích lũy điểm nguyện vọng để cầu được mọi thứ.
Chỉ là… cách thực hiện nguyện vọng của hệ thống này, có hơi… không đứng đắn lắm.
Hắn ước có tiền tài – liền “tình cờ” đụng trúng Long Nữ Đông Hải, thu về một khoản bồi thường kếch xù.
Hắn ước có thiên cấp công pháp – hệ thống lập tức sắp đặt song tu công pháp, còn tiện tay đưa tới một vị Thánh Nữ tuyệt sắc.
«Tu luyện công pháp này, cần có đạo lữ tương trợ, nguyện vọng đã thực hiện.»
…
Đại Chu vương triều, bên ngoài có Yêu Đình dòm ngó, bên trong ma đạo tung hoành.
Nhân tộc tiên hiền lấy võ đạo tranh thiên địa khí vận, khổ chiến ngăn yêu tộc ngoài Cửu Châu.
Mà giữa cơn sóng gió ấy, có một thiếu niên “không làm việc đàng hoàng” – mỗi ngày ngâm thơ, đánh đàn, cất rượu, thuyết thư…
Đến một ngày, thiếu niên kia hoành không xuất thế:
Một quyền tung ra, ngũ hành sụp đổ, Âm Dương đảo ngược, vạn yêu thoái lui!
Quay đầu nhìn lại, Ninh Dịch mới phát hiện – hắn đã không còn đơn độc:
Âm Dương Đạo Tông Thánh Nữ, Công chúa Đại Chu, Long Nữ Đông Hải… đều đã sánh vai bên cạnh.
…
“Ta, Ninh Dịch, có tuyệt thế thiên tư, kinh thế trí tuệ, vô thượng tài tình – tu hành, chỉ dựa vào chính ta!”
«Phát hiện: Đông Mộc Kình Thiên Quyết, Tây Kim Liệt Uyên Quyết, Nam Hỏa Phần Đạo Quyết, Bắc Thủy Phúc Càn Quyết, Trung Thổ Táng Tiên Quyết. Có thể dung hợp thành Ngũ Phương Ngũ Hành Luân Chuyển Pháp Mạch đại thần thông. Có dung hợp hay không?»
“Dung hợp!”
Xuyên qua thành Diệu Thủ viên học đồ Lục Trường Sinh, vốn định cố gắng làm hành y tế thế một đời thần y. Nhưng khi hắn bắt đầu luyện võ về sau, lại phát hiện mỗi luyện thành một môn võ công đến viên mãn, liền có thể tăng lên ngộ tính.
Mà lại, ngộ tính tựa hồ có thể một mực tăng lên. Lục Trường Sinh muốn biết, ngộ tính hạn mức cao nhất đến cùng ở đâu?
Thường thường không có gì lạ: So phế vật tốt hơn một chút một chút.
Trung nhân chi tư: Chẳng khác người thường mà không biết.
Rất có tiềm lực: Tiểu hà tài lộ tiêm tiêm giác.
Tứ phương ca tụng: Phong mang tất lộ, duệ không thể đỡ!
Rồng phượng trong loài người: Danh thiên tài truyền thiên hạ!
Bách thế truyền tụng: Khai tông lập phái, xưng tông làm tổ!
Thánh Nhân trời sinh: Vang dội cổ kim, vô xuất kỳ hữu!
Vạn cổ vô nhất: Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!
Đỉnh cấp ngộ tính: Không thể nói, không thể xem, không thể nghe thấy!
. . .
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn
nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như
rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra
tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh
cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể
đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
【Đoàn tàu cầu sinh + Cô lang + Vĩnh viễn dẫn trước + Thăng hoa tiến hóa + Không thánh mẫu + Không quy nam】
Khoảnh khắc mở mắt ra, Diệp Thất Ngôn đã bước vào thế giới của đoàn tàu cầu sinh.
Tất cả mọi người đều buộc phải vì sinh tồn mà tiến vào từng khu vực phía dưới sân ga để thăm dò.
May mắn thì tìm được kho báu, xui xẻo thì mất mạng.
Cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành.
Thu thập vật tư, cường hóa đoàn tàu, dựng nên một thế giới đoàn tàu thuộc về riêng mình.
Còn hắn — Diệp Thất Ngôn — sở hữu thiên phú thăng hoa độc nhất vô nhị, bất kể là vật gì rơi vào tay hắn đều có thể được đẩy tới giới hạn thăng hoa cực độ!
【Dao cùn → Dao găm phụ ma sắc bén → Dao găm vĩnh hằng cắt người không dứt】
【Cây ăn quả bạch sâm → Cây ăn quả chúc phúc → Cây ăn quả hoàng kim Venus】
【Tổ ong thường → Tổ ong đại châm → Tổ ong nano tương lai】
Khi những người khác còn đang tranh nhau vì một cái bánh bao, Diệp Thất Ngôn đã dựa vào năng lực thăng hoa không ngừng mạnh lên, bỏ xa tất cả phía sau.
“Vậy… đoàn tàu cũng có thể thăng hoa sao?”
Thế là, khi đoàn tàu cầu sinh còn chưa đến trạm đầu tiên, hắn đã sớm dẫn trước mọi người!
【Thăng hoa thành công! Phá vỡ kỷ lục! Mở khóa mô hình viên ngã ba vận mệnh!】
【Trưởng tàu thân mến, ngài có thể lựa chọn trạm dừng kế tiếp!】
【Mời ngài ngồi vững, đoàn tàu sắp sửa đến trạm thứ nhất là…】
Lâm Bắc Phàm xuyên không đến thế giới cao võ đầy nguy hiểm, bị gắn lên mình Hệ Thống Tham Quan. Chỉ có làm tham quan mới có thể trở nên mạnh mẽ, đây không phải là muốn chơi hắn sao?Ở thế giới này mà làm tham quan thì làm sao sống qua được tập 2?Để trở nên mạnh mẽ, hắn không thể làm gì khác hơn là đi tham ô nhận hối lộ, trung gian kiếm lời, biển thủ công quỹ, lấy của công làm của riêng… trở thành tên đại tham quan mà người người phỉ nhổ, người người muốn giết.Thế nhưng đó là hắn của buổi sáng! Đến tối hắn đem tất cả tiền tài tham ô được đi phân phát cho bách tính nghèo khổ, lắm tuy làm tham quan, nhưng mà tham có nguyên tắc!Đằng sau bộ mặt ấy là con người đáng kính biết bao, ngoài mặt mang tiếng xấu nhưng trong lòng lại cứu nước giúp dân!Nữ Đế biết chân tướng lặng lẽ rơi lệ: Ái khanh, thật ủy khuất cho ngươi, buổi tối tới tẩm cung của ta đi!Các tài nữ giai nhân biết chân tướng: Đại nhân, mặc kệ thế nhân nhìn người như thế nào, thiếp thân cũng đồng sinh cộng tử với người.Các giang hồ hiệp nữ khi biết chân tướng: Muốn lấy mạng Lâm đại nhân? Các ngươi bước qua xác ta trước đi!Mọi người sắp điên mất rồi: Hắn rõ ràng là tên đại tham quan, tại sao các nàng lại che chở hắn?Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Ta Là Tham Quan, Các Nàng Lại Nói Ta Là Trung Thần (Dịch)!
#SátPhạt #QuyếtĐoán#
Lý Tùy Phong xuyên việt đến võ lâm thế giới, trở thành nội ứng của Cẩm Y Vệ trong Tào Bang, ba năm rồi lại ba năm, ba năm sau lại ba năm, sau mười năm làm nội ứng, hắn đã thức tỉnh hệ thống thần công mãn cấp.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, thần công ban thưởng sẽ lập tức đạt đến mãn cấp.
Cái gì?
Nhiệm vụ đầu tiên lại là chém giết thượng ti của Cẩm Y Vệ? Phần thưởng là Thần Đao Trảm?
Trở thành võ lâm minh chủ, phần thưởng là Huyền Vũ Chân Công?
……
"Tùy Phong, mau trở về đi, Cẩm Y Vệ ta cần nhân tài như ngươi." Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ bị Lý Tùy Phong dẫm dưới chân, khóc lóc thảm thiết.
Lý Tùy Phong:
"Cái gì?"
"Ta đã là võ lâm minh chủ rồi? Ngươi bảo ta theo ngươi?"
Bên trong núi lửa, có lưu lại cơ quan Tiên Cung của đại năng tiên hiền, người đời sau vô cùng khát vọng muốn sở hữu.
Mẫu thân liều mình tranh thủ, thu được bảo ấn Tiên Cung, trước khi chết để lại cho Ninh Chuyết.
Ngã Phật Tâm Ma Ấn!
Độ mình thành Phật, độ người thành Ma.
Chấp chưởng ấn này có thể khắc xuống tâm ấn, chỉ huy cơ quan tạo vật, hao phí cực thấp. Thường nhân điều khiển cơ quan thì tâm thần gánh vác cực nặng. Nhưng Ninh Chuyết lại có thể lấy một ngự vạn, thành thạo điêu luyện.
Ninh Chuyết: "Mẹ, hài nhi nhất định không phụ người dặn dò, sẽ lấy được Tiên Cung!"
Chính là:
Tiên ngẫu thông linh bí, công xảo hợp chí lý.
Khai vũ xuất tân cảnh, vật hoa dữ thiên tề.
Cổ chung truyện pháp độ, nguyệt hạ vũ thanh huy.
Chân thân cụ vạn tượng, nhân gian thùy dữ địch!
Linh khí sắp phục hồi, thời đại đại tranh sắp mở màn.
Cổ lão thần linh đang mưu đồ dựng lại Thiên Đình, các Thượng Cổ đại năng chống đỡ tuế nguyệt, còn Cựu Nhật quỷ dị thì âm thầm trỗi dậy.
Đỗ Diên từ sớm đã bước vào thế giới này — bề ngoài tưởng bình yên thịnh thế, nhưng thực chất lại quỷ quyệt, hung hiểm khôn lường.
Chỉ là…
“Ta nói chúng sinh đều là Vị Lai Phật, gặp ta như gặp Bồ Đề Thụ — ngươi có tin không?”
Nếu tin — Bồ Đề ở ngay trước mắt, sao ngươi không quỳ bái?
“Ta nói Nhất Khí Hóa Tam Thanh — ta chính là lời nói, lời nói tức là ta, ngươi tin không?”
Nếu tin — đại đạo chặn ngay trước mặt, sao ngươi không phủ phục?
“Ta nói tâm ta chính là đạo trời, gặp ta như gặp hạo nhiên chính khí, ngươi tin không?”
Nếu tin — đạo trời đã giáng, sao ngươi không tuân theo?
…
“Ta lại nói, thế gian này vốn không hề có tiên, ngươi tin không?”
Nếu tin — giờ khắc này tức là mạt pháp!
Mang theo vô số tiếc nuối của kiếp trước, Lý Long trọng sinh trở về năm 1981.
Năm ấy, ruộng đất còn chưa giao khoán đến hộ, hắn vẫn chưa lập gia đình. Anh trai chưa vì hắn mà ngã chết, chị dâu cũng chưa coi hắn là kẻ thù, cháu trai cháu gái đều còn khỏe mạnh, bình an lớn lên.
Mọi bi kịch dẫn đến những vấn đề của đời sau vẫn chưa xảy ra, tất cả vẫn còn kịp để thay đổi.
Trong niên đại này, một đôi dép cao su có thể đổi được một con dê trong núi, một chiếc đèn pin còn có thể đổi được một cặp nhung hươu.
Đối với Lý Long, đây chính là thời đại tốt đẹp nhất.
Hắn không cầu giàu sang phú quý, chỉ mong đi săn trong núi, bắt cá dưới sông, sống một cuộc đời bình dị mà hạnh phúc.
Ta vốn chỉ là một sinh viên bình thường. Không biết vì sao lại lạc vào thế giới này. Người ở đây lại gọi ta là “Quý thiếu gia”, còn khuyên ta hãy nén bi thương, thuận theo số mệnh.
Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thiên kim của Tiên Môn Huyện lệnh đã đến, nói muốn từ hôn với ta.
Ha, mở đầu thật thú vị.
Từ đó, ta bắt đầu tìm hiểu thế giới kỳ quái này — nơi tiên đạo thịnh hành, vương triều phồn vinh, nhưng phía sau lại là người dân chết đói ngàn dặm, cuộc sống bấp bênh.
Những kẻ tu tiên kia, ăn hết mồ hôi nước mắt của nhân dân, còn luyện hóa cả linh mạch của đất trời, cuối cùng chỉ cười lớn một tiếng rồi phi thăng mà đi — khác gì những quan tham ô bỏ trốn mang theo của cải?
Ta vốn không định can dự vào cuộc phân tranh này, chỉ muốn lặng lẽ làm những gì mình có thể.
Nhưng đến khi đứng trên đỉnh Quần Sơn, nhìn xuống tiên đạo sụp đổ, ta mới thấm thía —
ta cũng không còn vô tội nữa.