Editor: @suchaclover
Converter: Boozin (Converter Hoàn)
Nàng từng tưởng rằng người nàng yêu nhất là hắn cũng nghĩ hắn yêu nàng vậy mà vì muốn có được ngai vàng hắn lại dâng nàng cho nam
nhân khác.
“Linh Thứu, nàng yêu ta đúng không? Vậy thì giúp ta gả cho hắn. Giúp ta đoạt ngôi vị hoàng đế!”
Người mà nàng không hề yêu chỉ vì muốn lấy được ngôi vị hoàng đế thì lại yêu nàng như mạng, mắt thấy ngôi vị hoàng đế cũng muốn
đưa cho nàng.
Người kia vì muốn thành toàn nàng, uống xong bát độc dược trong tay: “Cái kia, ta uống thuốc rồi, nàng có thể đợi ta ngủ rồi, mới
đi được không?”
Nhưng là, tại sao hắn chết rồi, còn chết trong tay nàng. Khi mà nàng tâm được toại nguyện, tại sao nàng nửa điểm vui mừng hài
lòng, cũng không cảm nhận được. Trái tim như bị hàng ngàn mảnh dao, cắt ra từng miếng.
“Linh Thứu, nàng yêu trẫm chứ? Nàng uống bát độc dược này, cái chết của hắn ta, trẫm nhất định phải cho các đại thần trong triều
một câu trả lời thích đáng.”
Nàng tự giễu, nở nụ cười lạnh. Tiếp nhận một bát độc dược, không phải vì nàng còn yêu hắn, mà là người nàng yêu chân thành, đã vì
nàng mà chết đi.
Nhưng mà, nàng trùng sinh rồi, trở lại với thời điểm trước khi xuất giá. Nàng không muốn che giấu nữa, tài hoa cùng dị năng mạnh
mẽ, nàng thề phải phản bại thành thắng.
So với dị năng, mỗ nữ mịt mờ nở nụ cười.
So với ma thú, mỗ nữ hờ hững thả ra một đám quỷ.
Muốn giết phu quân nàng? Mỗ nữ giận dữ: “Ai dám đụng đến phu quân ta? Đóng cửa. Thả Quỷ.”
Editor: Vee
Thể loại: Hiện đại, quân nhân, nam tính chiếm hữu lớn, như tên
Tác giả nói lên cảm nhận của nam chính trong câu chuyện tình yêu của họ.
"Anh muốn nhốt em vào một căn phòng không thấy ánh mặt trời, muốn đào bới từng bộ phận thuộc về người khác trong trái tim em, muốn
dây dưa không rõ, muốn từng chút từng chút giữ lấy em, muốn nghe tiếng em khóc lóc, chứng kiến sự sợ hãi của em, nhìn thấy em chịu
khuất phục."
- - Nhật ký của Lục Chu.
Thể loại: Cận hiện đại, sủng, điền văn
Nhân vật chính: Lâm Lam
Phối hợp diễn: Hàn Thanh Tùng, Đại vượng, Mạch Tuệ, Nhị Vượng, Tam vượng, Tiểu vượng, một đại gia đình sum xuê
Tình trạng sáng tác: đã hoàn
Độ dài: 169c chương+ 17 phiên ngoại
Designer ảnh: Vi Thuy
Nữ nhân vật trong sách là người đàn bà chua ngoa không biết lý lẽ, chuyện gì cũng sẽ giảo đến long trời lở đất, phá huỷ tương lai
tươi đẹp của chồng, nuôi dạy năm đứa con đều thành nhân vật phản diện...
Lâm Lam trong cả tỉ người, xuyên thư, quả là may mắn...cái rắm...
Cha mẹ chồng thiên vị, em trai em gái bên đó thì lòng tham không đáy, năm đứa hùng hài tử, một ông chồng lúc nào cũng trương khuôn
mặt như ai thiếu nợ tiền....Lâm Lam:
Chiếm lấy tiền của tôi? Ở riêng đoạt lại!
Dám đến giở thói ngang ngược? Đưa hắn đi cải tạo lao động!
Đám nhóc quậy phá khó dạy? Đó là thiếu tình thương! Liều chết thương yêu!
Người đàn ông mặt lạnh kia làm gì? Tại sao muốn như vậy như vậy......
Gỡ mìn đọc truyện:
Chỉ là tưởng tượng không nên nghiên cứu dẫn chứng, đề tài chính là xuyên vào sách, đừng có xoắn xuýt nữ chính cũ hay hiện tại …,
đem nữ chính cũ làm kiếp trước của nữ chính là được (không bôi đen nam nữ chính của nguyên tác).
Đây chính là một bộ truyện với mệnh đề: một người phụ nữ hiện đại xuyên vào trong trong hoàn cảnh nát bét, phải làm thế nào đấu
cực phẩm (ý chỉ một đám người đáng ghét hiếm thấy), thu phục bọn trẻ, đàn ông, để có cuộc sống hàng ngày thật tốt? Nam chính nội
liễm không quen biểu đạt, nguội lạnh, tính cách không hoàn mỹ, nửa đời trước kính dâng cho tổ quốc cho quân đội, nửa đời sau yêu
nhà yêu vợ yêu con. Cho nên không nên xoắn xuýt cái gì làm sao người đàn ông này lại bỏ mặc vợ bỏ mặc con, nhất định là có các
loại nguyên nhân, không hiểu không chấp nhận cái này thì không nên xem, đừng làm khó dễ mình.
Nếu như có thể kiên trì xem phần mở đầu, phía sau chủ yếu là cưng chìu ngọt ngào hằng ngày, làm ruộng nuôi con, xen kẽ tàn bạo cực
phẩm, bọn nhỏ mỗi đứa đều có điểm đáng yêu riêng, vợ chồng nhỏ cũng ân ái ngọt ngào, người một nhà cố gắng phấn đấu để cuộc sống
ngày càng tốt đẹp.
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh
Edit: Hinata
Convert: Tàng Thư Viện
Đám người kia, khiến ngoại tổ mẫu nàng uất ức mà chết, âm mưu giết đệ đệ nàng, đạp lên tình cảm của nàng, ngay cả nàng họ cũng
không buông tha cho một con đường sống.
Bởi vì, lòng tin của nàng đặt sai chỗ, kế mẫu, muội muội, nữ tử "tài đức" dối trá..
Bởi vì, nàng có thân phận cao quý mà bọn họ phải loại bỏ...
Lúc táng thân dưới dòng nước sông, Âu Dương Noãn rít từ trong miệng ra từng chữ: “Nhật nguyệt ở trên, quỷ thần ở dưới, Âu Dương
Noãn ta bị chết oan uổng, kiếp sau hóa thành lệ quỷ, cũng sẽ không bỏ qua các ngươi!"
Bỗng chợ mở mắt, Âu Dương Noãn trở về năm mười hai tuổi, là năm nàng bị thương ở trán , cũng là năm mà đệ đệ thân sinh bị rơi
xuống nước, chính là 3 năm trước khi nàng xuất giá…
Cả đời này, hãy xem nàng thay đổi như chong chóng làm mưa làm gió, bảo vệ từng người thân yêu của nàng, diệt hết những kẻ bụng dạ
khó lường, bước ra 1 mảnh kim quang huy hoàng của 1 đời người.
Văn án:
Cố Trường Quân phát hiện, gần đây cửa nhà mình thường xuyên có một số thiếu niên kỳ quái quanh quẩn không đi. Ban đầu hắn cho rằng
đó là gián điệp mà đối thủ chính trị phái tới.
Sau đó, La đại tướng quân từ trước đến giờ cùng hắn không hợp nhau và Thế tử Xương Bình Hầu lần lượt đến cửa, chắp tay dập đầu tự
xưng "Vãn bối" với hắn, Cố Trường Quân mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thì ra tiểu cô nương ở hậu viện kia đã đến tuổi làm mai.
Sắc mặt Cố Trường Quân đen lại và trầm xuống, sai người kêu Chu Oanh đi vào, muốn cảnh cáo nàng phải an phận thủ thường đừng trêu
chọc những kẻ không ra gì kia. Nhưng vào giây phút nhìn thấy Chu Oanh thì hắn lại sững người.
Tại sao không ai nói cho hắn, túi nước mắt kia từ khi nào đã trổ mã, đẹp không ai bì mỗi thế kia?
Thuở nhỏ Chu Oanh mất đi nơi nương tựa, sau khi được Cố gia nhận nuôi mới coi như là có một nơi tạm lánh. Nàng dùng sức học tập nữ
hồng và trù nghệ, muốn làm cho từ trên xuống dưới Cố gia vui vẻ, nhưng chẳng biết tại sao, người Tam thúc "hờ" kia luôn đối xử với
nàng không mấy vui vẻ.
Cho đến có một ngày, Tam thúc đột nhiên thông báo với nàng: "Dọn dẹp một chút, nên thành thân rồi."
Chu Oanh ngạc nhiên.
Đồng thời, nàng lại nghe nói, Tam thúc muốn cưới tam thẩm? Không biết là ai xui xẻo gả cho người hung dữ như Tam thúc nữa.
Sau đó, Chu Oanh khóc lóc phát hiện, người xui xẻo đó chính là chính nàng.
Hạ Cảnh Tây trong giới thượng lưu nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng, bạc tình, không biết yêu là gì, càng không biết thương hương
tiếc ngọc là gì.
Ở bên người này hai năm, Tang Nhược mới nhận ra người này không thể thay đổi, tâm cô cũng bình tĩnh trở lại, lựa chọn rời đi.
Hôm ấy hai người nói rõ ràng, tình cảnh lúc chia tay thật sự là khiến người thấy bối rối, khó chịu.
Hạ Cảnh Tây chế nhạo: “Cô ấy không rời xa tôi được đâu, rồi sẽ quay lại thôi.”
Nhưng sau đó Tang Nhược biến mất, không rõ sống chết.
*
Gặp lại nhau lần nữa là vào đêm sinh nhật Hạ Cảnh Tây.
Trong phòng bao náo nhiệt, cháu trai anh, Hạ Tri Yến cùng bạn gái mới xuất hiện.
Áo sơ mi của Hạ Cảnh Tây tùy ý mở ra hai cúc, anh lười biếng nâng mắt nhìn người phụ nữ một cái, thờ ơ hỏi:
“Gọi tôi là gì?”.
Người phụ nữ khoác tay Hạ Tri Yến, đôi mắt trong suốt, mỉm cười xán lạn tựa hoa hồng: “Chào chú nhỏ.”
Hạ Cảnh Tây búng tàn thuốc, ánh mắt lạnh lùng, chân dài ngăn cô ở nhà vệ sinh, anh nhìn chằm chằm nốt ruồi lệ câu người của cô:
“Có năng lực rồi, muốn lạt mềm buộc chặt?”
Đôi môi đỏ mọng của Tang Nhược nhếch lên, đầu ngón tay tùy ý lướt qua cà vạt trên ngực anh: “Hạ Cảnh Tây, anh đấy, tự mình đa
tình.”
Nụ cười của Hạ Cảnh Tây không chạm đến đáy mắt, làn khói chầm chậm lướt qua mặt cô: “Ngứa đòn.”
– Thể loại: cổ đại, ngược luyến tình thâm (ngược tâm), chính kịch, (có chút) cung đấu, HE.
– Nam chính: lạnh lùng kiên nghị
– Nữ chính: Tài nữ, ngoại nhu nội cương, trầm lặng.
– Nhận xét: văn phong đẹp, cấu tứ chặt chẽ, không có tình tiết thừa thãi, cô đọng hàm xúc, tình cảm sâu nặng, nhiều tranh đấu nội
tâm dằn vặt.
Năm nàng tám tuổi, y từng nói sẽ dẫn nàng đi, nên nàng đã vui vẻ chờ đợi, chờ hết thu đông này, lại đến xuân hạ kia, mười năm sau
đó, cuối cùng nàng đã đợi được đến ngày y cầu hôn, nàng hồi hộp bước lên kiệu hoa, nhưng mà…… đêm động phòng hôm đó, người mà y
gọi, sao lại là tỷ tỷ của nàng?
~~~~~~~
Y thầm nghĩ suốt cả cuộc đời này sẽ không động tâm vì ai, nhưng tại yến hội cách đây hai năm, y không thể nào quên được bóng hình
mảnh mai kia, nhưng y lại phát hiện ra, tân nương của mình đã bị đánh tráo……
~~~~~~~
Y nói, chỉ cần ngươi nói ra tung tích của Liễu Uẩn Nịnh, trẫm sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi mong muốn.
Nàng đáp, thứ mà ta muốn, ngươi không thể cho được.
Y nói, nếu ngươi đã muốn làm kẻ thế thân, vậy thì sẽ đúng như ngươi mong muốn.
Nàng đáp, nếu được, ta chỉ muốn chạy trốn đến một nơi thật xa.
Y nói, ngươi trốn không thoát đâu, đời đời kiếp kiếp ngươi sẽ bị trẫm giam lỏng, lấy thân phận là Liễu Uẩn Nịnh.
Nàng đáp, ta là Liễu Vận Ngưng, sẽ không bao giờ là Liễu Uẩn Nịnh.
~~~~~~~
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua mọi người trong điện, dừng lại ở đôi mắt lạnh lùng đang nhìn nàng của vị Đế Vương, thầm hỏi:
“Liễu Vận Ngưng, ở đâu đây?”
Tên gốc: 野兽也是裙下臣
Tác giả: Cảnh Kỳ Tâm
Độ dài: 56 chương + 9NT
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, Ngọt văn, Song xử, 1vs1, HE
Edit: riri_1127
[ Cô gái đáng yêu vs Quyền vương đi đường nhìn cũng bạo khốc]
Couple: Lệ Kiêu, Vân Đóa
Trên võ đài quyền anh, người đàn ông cao lớn nhanh nhẹn bình tĩnh, ra quyền tàn nhẫn, chỉ bằng một chiêu đã KO đối thủ trên mặt
đất. Lúc anh nhận lấy đai lưng Champion vàng chói lóa, cơ thể cường tráng cùng khóe mắt còn đang rỉ máu, bạo phát hormone tỏa ra
bốn phía.
Fan girls thổn thức hét lên: a a a Lệ Kiêu đại soái Alpha bùng nổ! Quá lợi hại!!!
Quần chúng ăn dưa: Lệ Kiêu có biệt danh "dã thú", cũng không biết vị tiên nữ nào có phúc hưởng thụ đây. Nhưng mà anh ấy ngay cả
mấy cô gái bảo bối làng quyền anh cũng chẳng để vào mắt, hay là mắc có bệnh gì khó nói nhỉ?!!( đầu chó. jpg)
Tin tức "Dã thú" không gần nữ sắc lan nhanh như cháy rừng, mãi cho đến khi nhiệt sưu bùng nổ!!!Là một tấm ảnh chụp: Quyền vương
bạo khốc đang quỳ một gối xuống đất, ở đường lớn cột dây giày cho một cô gái nhỏ!
Lệ Kiêu quỳ một gối xuống, đuôi mày khóe mắt đều tràn ngập vẻ nhu tình, nào còn có khí thế tàn nhẫn hung hăng bừng bừng trên võ
đài quyền anh đâu chứ. Sau khi buộc dây giày xong, anh ấy lại tháo sợi chun buộc tóc trên cổ tay ra, ôn nhu cột tóc cho cô gái
đang ăn kem say sưa. Thủ pháp thành thạo, kỹ thuật tuyệt đỉnh:)
Vân Đóa nhẹ nhàng đưa mũi giày đá đá anh, cô bất mãn chu miệng: "Anh kéo ống quần em xuống làm gì thế? Để lộ cổ chân mới đẹp mà!"
Lệ Kiêu nâng cổ chân trắng nõn của cô lên, thanh âm sủng nịnh: "Ngoan nào, cẩn thận cảm lạnh."
Hotsearch ngày đó: không nghĩ tới "dã thú" yêu đương cũng sẽ ôn nhu như vậy!
Vân Đóa nhìn tin tức mà sắc mặt đỏ bừng bừng, cô cắn môi yên lặng lắc đầu. Kỳ thật Lệ Kiêu của cô không phải lúc nào cũng ôn nhu.
Có đôi khi anh ấy vẫn vô cùng "dã thú", vô cùng..... QwQ ~~~
#1v1 HE
#Ngọt văn
#Thổi làn gió hạnh phúc đến cho bạn!
*Đánh giá ngắn về tác phẩm đạt huy hiệu trên TG: Lệ Kiêu là một võ sĩ tân binh rất tài năng, anh bất khả chiến bại trên sàn
đấu, không gì cản nổi, xuất sắc vô cùng. Lấp đầy khoảng trống của quyền anh hạng nặng trong nước bằng những kết quả xuất sắc của
mình. Lệ Kiêu đã chạm tay vào chiếc đai vô địch quyền anh thế giới. Khi trải qua nhiều thử thách, thất bại và những tình huống bất
công, Vân Đóa luôn đồng hành và động viên anh, hai người bên nhau cùng phát triển bản thân. Đứng ở nơi cao nhất, Lệ Kiêu rốt cục
cũng trở thành thế hệ vô địch quyền anh mới, làm nên lịch sử.
Đây là một câu chuyện thi đấu thể thao cùng thanh xuân trưởng thành, mang đầy nhiệt huyết và lãng mạn. Văn phong nhẹ nhàng hài
hước, tình cảm chân thực và tinh tế, cốt truyện hấp dẫn.
Đêm tân hôn, Lam Phi dứt khoát cởi chiếc váy cưới trước mặt Lục Tử Hàn, thay váy ngủ mới. Người đàn ông trước mặt ngoại trừ đôi bị
quấn băng trắng ra thì không vấn đề gì. Thân hình rất chuẩn, còn gương mặt nói thẳng ra là một mĩ nam chính hiệu.
- Phi Phi, em đang làm gì vậy?
Người đàn ông muốn đưa tay về phía trước, nhưng lại bị cô gạt đi.
- Tôi đang thay váy ngủ.
- Em đang thay váy trước mặt tôi?
- Anh bị mù mà, dù tôi có thay gì thì anh cũng đâu có thấy!
Edit: Snowdrop aka Hoa Tuyết
Thể loại: Sảng văn, xuyên không, cung đình hầu tước, sủng sạch, nhẹ nhàng, HE
Couple: Hoa Tịch Uyển ❤ Yến Tấn Khâu
Độ dài: 108 chương
Ngày xưa hôn nhân thường do mai mối hoặc hoàng thượng ban hôn, mà cuộc hôn nhân này lại bị mọi người nói rằng bông hoa lài cắm bãi
phân trâu khi hoàng thượng chỉ hôn cho Hiển quận vương cùng trường nữ của Nghĩa An hầu.
Hiển nhiên Hiển quận vương là đóa hoa tươi, còn trưởng nữ Nghĩa An hầu chính là phân trâu rồi.
Người ta nói trăm nghe không bằng một thấy*, sự thật thế nào không ai ngờ đến.
*Mắt thấy mới là thật, tai nghe là giả
Tên khác: Sống lại yêu An Tử Thiên
Thể loại: Hiện Đại, Trùng sinh, HE, thanh mai trúc mã, sủng (hình như cũng có cả ngược)
Nhân vật chính: Bạch Thấm - An Tử Thiên
Phối hợp diễn: Tất cả các nhân vật khác
Tên khác: Trùng sinh yêu cố chấp tự bế
Converter: lil_ruby (tangthuvien.vn)
Editor: Maybe
Bảy tuổi
Bạch Thấm: Anh Tử Thiên, ai cũng nói anh có chứng tự bế, vậy rốt cuộc cái gì là chứng tự bế?
An Tử Thiên:......
Mười tám tuổi
Bạch Thấm: An Tử Thiên, anh là tên cố chấp đến biến thái, chắc tôi chết anh mới buông tha cho tôi phải không?
An Tử Thiên:......
Cả đời
An Tử Thiên: Anh yêu em.
Đây là một câu chuyện về một người đàn ông bị chứng tự bế lại có tính cố chấp muốn nuôi dưỡng vợ từ bé, và cô vợ này sau khi được
sống lại một lần thì cũng tự nguyện để anh ta nuôi dưỡng.
VĂN ÁN
Con gái duy nhất của Phụ Quốc Đại tướng quân - Thẩm Vu, là một ma ốm, bệnh tật liên miên, thái y khẳng định rằng nàng sẽ không
sống được quá hai mươi, Thái tử nhân đức tình nghĩa sâu nặng, dựa theo hôn ước lấy nàng làm phi, thề sẽ chăm sóc nàng đến một ngày
cuối cùng.
Thẩm Vu nở mày nở mặt gả vào Đông cung, Đại tướng quân cảm động khắc cốt ghi tâm hoàng ân mênh mông, hai tay dâng lên binh quyền.
Đêm tân hôn của Thái tử phi, hoàng đế gán xuống phủ tướng quân tội danh mưu nghịch, Thẩm Vu cũng bị ban cho một ly rượu độc.
Sau khi chết, linh hồn của Thẩm Vu không tiêu tan, nàng nhìn thấy nam nhân mà nàng gọi là “tiểu hoàng thúc” kia đã thay nàng báo
thù diệt môn, nhìn hắn ngồi trên xe lăn thủ đoạn quyết đoán chiếm lấy thiên hạ, nhìn hắn cả ngày lẫn đêm cầm bức họa của nàng thất
hồn lạc phách.
Nam nhân ngày càng điên cuồng, rốt cuộc vào ngày giỗ của Thẩm Vu, truy phong nàng làm Hoàng hậu, cạy mở quan tài của nàng, tự sát
ngay bên cạnh xương trắng của nàng.
Một lần nữa được trùng sinh, trở lại thời điểm trước khi được ban hôn.
Một ngày nọ Thẩm Vu ở trong cung ngoài ý muốn bị rơi xuống nước, Lăng Vương vô tình gặp được nên đã cứu nàng.
Toàn thân Thẩm Vu ướt đẫm, được Lăng Vương dùng áo choàng của bọc lấy, nàng sợ hãi vươn tay giữ chặt lấy áo bào của hắn, mắt hạnh
khẽ nâng, trên lông mi còn đọng lại bọt nước.
“Điện hạ, ta sợ…”
Cánh tay dài của Lăng Vương vung lên, thuận tay kéo Thẩm Vu lên đùi mình, cánh tay cứng rắn như thép, siết chặt lấy vòng eo nhỏ bé
yếu ớt của nàng, tựa như muốn hòa nàng vào trong cốt nhục của mình.
“Ai dám khi dễ nàng, bản vương thay nàng đòi lại.”
Eo thon liễu, nhẹ nhàng ôm chặt, một cái ôm này của hắn rốt cục cũng không thể buông tay.
____
Bạn đang đọc truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ của tác giả Tiểu Hài Thích Ăn Đường. Vạn vật đều có vết nứt, mà em chính là ánh
sáng soi rọi lòng tôi.
Trích đoạn:
Sau khi trải qua đợt tập huấn quân sự cùng hơn một tháng sống chung, các học sinh mới vào trường cấp ba còn chưa quen biết nhau đã
thân thiết hơn với các bạn cùng lớp. Ba người một nhóm hoặc năm người một tốp bắt đầu nói chuyện cười đùa với nhau.
Lúc này vừa qua tiết thể dục buổi sáng, đang trong giờ tự học, không có thầy cô quản thúc nên đám học sinh nô đùa ầm ĩ, chạy tới
chạy lui, làm đánh thức Kiều Lam đang ngủ gật trên bàn.
Xung quanh rất ồn ào, tiếng người gào thét cười nói ầm ầm bên tai khiến cô đau hết cả màng nhĩ. Kiều Lam còn chưa kịp nhận ra rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì, mí mắt vừa mở lên đã thấy bên cạnh có một bạn nam mải nô đùa sắp va vào mình đến nơi.
Kiều Lam theo phản xạ có điều kiện nhanh chóng đứng dậy nhảy sang một bên. Bạn nam kia đụng ngay vào ghế ngã nhào xuống đất. Cậu
ta đứng dậy, xoa chỗ cánh tay bị đau, miệng chửi một câu bậy bạ, trừng mắt nhìn Kiều Lam với vẻ khó chịu: "Khốn nạn, cậu tránh làm
gì?"
Kiều Lam: "???"
Bạn đang đọc truyện Vị Rượu Trên Môi của tác giả Niên Thâm Bất Kiến. Trong nhà có ‘ngôi vị’ cần người thừa kế, Thích Vãn vừa mới
về nước đã bị ba mình ‘truy nã’ nhưng cô lại bỏ mặc gia sản hàng tỉ chạy tới làm trợ lý cho minh tinh, thiếu chút nữa bị ba ruột
chặt chân.
Dụ Kiêu cảm thấy trợ lý mới tới cái gì cũng tốt, nhất là sau khi say rượu lá gan rất lớn. Nụ hôn kia vừa mềm vừa ngọt còn say lòng
hơn rượu, ăn quen bén vị, Dụ Kiêu mê muội.
Ngày hôm sau tỉnh rượu, Thích Vãn quên hết mọi thứ nhặt quần áo lên bỏ chạy.
Dụ Kiêu xoa xoa lông mày, không hiểu nổi người phụ nữ này: “Ăn xong phủi mông phải không?”
Tại sao ai cũng đối xử với cô như vậy???
Lần đầu gặp hắn cưỡng bức cô. Lần hai gặp hắn lại cưới cô nhưng không hề yêu cô.
Cô sống thất bại đến như thế sao?
Lần đầu kết hôn đã không như mong muốn, ngay cả lần hai cũng như vậy, không, là tệ hơn, tệ hơn gấp trăm ngàn lần...
Tổn thương càng lúc càng chồng chất, cô sắp không thể nào chịu đựng được nữa rồi....
playlist nhạc :
https://youtube.com/playlist?list=PLQhaQErbDE3rkYModuXf2b0uc7KJ5vQyt
Diệp Nhàn xuyên việt rồi, đối mặt giá trị tiền triệu rượu tồn kho, bất đắc dĩ chỉ đành phải sử dụng ra "Đại chuyên chở thuật", dùng địa cầu ca khúc tới kiếm lưu lượng.
Kết quả, không cẩn thận, trở thành làng giải trí siêu cấp Cự tinh!
Vấn đề là, ta chỉ muốn bán hàng a!
Một năm kia, Diệp Trần cứu được ngâm nước Trình Băng Viện, Lâm Tiểu Tuyết hai nữ.
Một năm kia, Diệp Trần cắt thận cho bạn gái Lâm Tiểu Tuyết làm thận cấy ghép giải phẫu.
"Diệp Trần, chúng ta. . . Chia tay đi. . ."
Nhưng mà tốt nghiệp một ngày trước, đối mặt tình yêu cùng tương lai tinh đồ đạo này lựa chọn, Lâm Tiểu Tuyết cuối cùng vẫn là lựa chọn cái sau.
Ngày thứ hai, Diệp Trần tham gia toàn cục theo hôn nhân phối đôi, kết quả tại vô số người hâm mộ bên trong, Diệp Trần cùng Ma Đại thứ nhất nữ thần lão sư Trình Băng Viện phối đôi thành công.
Mà lại hai người xứng đôi giá trị cao tới 99!
Diệp Trần mộng, hắn vậy mà cùng lão sư của mình phối đối mặt. . .
Vô số Ma Đại học sinh kêu rên, "Nữ thần lão sư, một bút một ngàn vạn hôn nhân hạnh phúc quỹ ngân sách, hết thảy miễn phí lĩnh về nhà, hài tử hâm mộ khóc a. . ."
Lâm Tiểu Tuyết cũng mộng, "Cho nên, ta muốn hô Diệp Trần thúc thúc rồi?"
Lĩnh chứng về sau, hệ thống kích hoạt, hoàng kim trái thận tái sinh!
Cùng một chỗ shopping dọc đường một nhà áo ngủ cửa hàng, Trình Băng Viện trông mong nhìn qua Diệp Trần.
Diệp Trần: "Trình lão sư, ta mua cho ngươi, ngươi thích gì kiểu dáng?"
Trình Băng Viện nhàn nhạt cười một tiếng: "Lão sư thích gì không trọng yếu, Diệp Trần đồng học thích là được."
Một ngày nào đó, Lâm Tiểu Tuyết ngẩng đầu nhìn đứng tại đỉnh phong Diệp Trần, "Diệp Trần, ta sai rồi, chúng ta cùng tốt a."
Diệp Trần: "Bằng cái gì ngươi hối hận, ta liền phải trở lại bên cạnh ngươi?"
( vô địch + não động + thế lực tranh bá + chư thiên vạn giới + sảng văn + đơn nữ chính )
Giai đoạn trước nam chính bởi vì không hiểu rõ hệ thống tình huống, sẽ vì nghiên cứu hệ thống lược cẩu mấy chương, đằng sau sướng rên!
Đại hôn ngày đó, tân nương đào hôn!
Triệu Diễm nhận nhục nhã sau thức tỉnh thức tỉnh vận mệnh lựa chọn hệ thống!
( đối mặt Hoàn Nhan phu nhân nhục nhã, ngài có thể tiến hành như sau lựa chọn: )
( cẩu nói : Nén giận, dẹp đường hồi phủ. Ban thưởng: Một ngàn năm Chân Vũ giới tu vi )
( bá nói : Mượn dùng hệ thống chi lực đập bay nàng! Ban thưởng: Một ngàn năm Chân Vũ giới tu vi )
Cẩu cái gì cẩu!
Nhất định phải phiến trở về!
Vì phát động ban thưởng, thân là hoàng tử Triệu Diễm sau khi trở về quay người liền đã cưới Giáo Phường ti hoa khôi!
Hoàng đế, Tông phủ, Lễ bộ các loại gây chuyện, rất nhiều vận mệnh lựa chọn xuất hiện.
Tu vi, linh quả, thần binh, đại thành. . .
Từ đó các loại nghịch thiên ban thưởng theo nhau mà tới, đãi hắn muốn muốn phi thăng thời khắc, đi phát hiện cái thế giới này thế mà bị giam cầm.
Thẳng đến có một ngày, hắn phá giới mà ra, mở ra vạn giới vô địch hành trình, chứng đạo thành thần, khống chế chư thiên. . .
Bạn đang đọc truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! của tác giả Thanh Nhã. Sáu năm trời, hôn nhân này thật sự đúng là
phần mộ chôn vùi Bạch Dương, cô chẳng khác nào một người hầu, một bảo mẫu tại căn nhà này.
Sau đó, cái cô nhận lại được chính là sự xua đuổi của người đàn ông kia.
Người hắn yêu trở về, cô phải cuốn gói đi, thậm chí đưa cả đơn thỏa thuận ly hôn cho cô.
Cô tỉnh ngộ, có lẽ cũng là một loại trút đi gánh nặng, cô nói
"Được, chung ta ly hôn đi."
Bạch Dương xoay người rời đi.
Khi gặp lại, cô lại nằm trong lòng của người đàn ông khác.
Vẻ mặt của Phó Kình Hiên thâm trầm mà đáng sợ.
“Chúng ta vừa ly hôn, cô liền đi tìm người đàn ông khác rồi?”
“Đây là việc của tôi, dường như không liên quan gì đến tổng giám đốc Phó.
Tên truyện (do editor tự đặt): Trời lạnh rồi, cho Lâm thị phá sản thôi.
Tác giả: 未天天
- ----------------------
Lâm Giang Dã là thái tử gia ăn chơi trác táng nhất trong giới thủ đô.
Cũng là một người hết lòng trong tình yêu.
Vì tôi, anh ấy có thể từ bỏ môn thể thao mạo hiểm anh ấy yêu thích nhất để học cách điều hành công ty.
Cũng vì tôi, anh ấy có thể thản nhiên một hơi uống hết mười chai rượu đến mức phải đi rửa dạ dày.
Anh ấy yêu tôi đến tận xương tủy là thế, ấy vậy mà lại quyến luyến hôn em gái nuôi của mình.
Ngày hôm đó, tôi tháo nhẫn trả lại cho anh: “Tôi ở bên anh đã mười bốn năm, chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.”
Nhưng anh ấy phát điên rồi.