Ba người lại thong thả tản bộ về phía công viên.
"Ông cụ lúc nãy chắc cũng là người do ê-kíp chương trình tìm đến."
Xương Tiểu Ngọc thừa biết mấy chương trình thực tế kiểu này rất hay gài vài người đóng giả người qua đường để tạo hiệu ứng.
"Nhưng ông cụ đó già thật mà? Sao bố không nhường ghế?"
Thần Thần ngẩng đầu lên hỏi.
"Bố muốn xem thử quanh đấy có người tốt nào đang giấu mặt không. Nếu bố nhường ghế, chẳng phải là tước mất cơ hội thể hiện của người ta rồi sao."
Lâm Nhàn vỗ nhẹ con gái một cái: "Phải biết nhường cơ hội cho người khác chứ!"
Xương Tiểu Ngọc cười lắc đầu, cái gã này lý sự còn nhiều hơn cả cây ven đường.
Cùng lúc đó.
Tại chỗ nhóm khách mời số một.
Kim Luân diện áo polo trắng tinh tươm kết hợp với quần kaki dài, xuất hiện trước cửa một câu lạc bộ golf. Chỉ riêng tiền taxi đến đây đã ngốn hơn một trăm tệ.
"Vào thôi, tôi từng gặp ông chủ lớn ở đây rồi, có thể xin giảm giá đấy."
Kim Luân chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay, sải bước đi vào trong.
"Thế... chắc cũng tốn không ít tiền đâu nhỉ?"
Đường Tiểu Manh đi theo sau, có chút do dự: "Mỗi người chúng ta chỉ có hai ngàn tệ vốn khởi nghiệp, chơi cái này liệu có đủ không?"
Cô chẳng có chút hứng thú nào với môn golf, vừa nghĩ đến chuyện có thể phải cưa đôi hóa đơn là đã thấy xót hết cả ruột!
"Yên tâm đi, tôi đặt chỗ hết rồi, khoản này để tôi lo."
Kim Luân hào phóng vỗ ngực, lại bổ sung thêm: "Trải nghiệm cuộc sống thượng lưu một chút cũng tốt cho cô đấy."
Cả hai bước vào hội quán. Nội thất bên trong mang phong cách thương gia nghỉ dưỡng điển hình, nền đá cẩm thạch bóng loáng soi gương được, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa thanh nhẹ hòa lẫn hương cà phê.
Kim tổng quen cửa quen nẻo làm thủ tục ở quầy lễ tân.
Sau đó, hai người được dẫn tới sân tập. Họ thay đồ xong xuôi rồi bước ra sân.
"Golf không thử thách sức mạnh cơ bắp, mà là chiến lược, tâm lý và khả năng kiểm soát các biến số phức tạp."
Kim Luân vừa đi vừa thao thao bất tuyệt: "Mỗi một cú vung gậy đều giống như một khoản đầu tư mạo hiểm, cô phải tính toán độ dốc, hướng gió, thớ cỏ..."
"Ừm."
Đường Tiểu Manh đi bên cạnh đội một chiếc mũ che nắng màu trắng to sụ, nghe gã nói mà buồn ngủ rũ cả mắt.
Quả nhiên là đi đánh golf, đúng chuẩn định kiến của tôi về người giàu luôn, cái trò này vui đến thế cơ à?
Xem ra bình thường Kim tổng toàn để trợ lý lên lịch trình rồi, chứ người bình thường ai lại vác xác đi đánh golf ngoài trời giữa cái thời tiết 35 độ chứ?
"Lại đây, để tôi làm mẫu trước."
Kim Luân vào thế, vung gậy đánh bóng. Quả bóng trắng vẽ nên một đường cong trên không trung, điểm rơi khá ổn.
"Tôi cũng thử xem sao."
Đường Tiểu Manh nhìn quanh, thấy toàn mấy doanh nhân tầm bốn năm mươi tuổi, tự dưng cảm thấy bản thân hơi lạc quẻ.
Cô nhận lấy gậy từ nhân viên, lóng ngóng tạo dáng.
"Không đúng, trọng tâm phải lùi về sau một chút."
Kim Luân bước tới, trực tiếp đưa tay nắn lại vai và eo cho cô: "Giống như điều chỉnh cơ cấu đội ngũ vậy, nòng cốt phải vững."
"À, tôi biết rồi!"
Đường Tiểu Manh cảm nhận được đụng chạm của Kim Luân, vội vàng rụt người lại.
Cô cố sức vung gậy một cú, quả bóng lăn xiêu xiêu vẹo vẹo ra xa chưa đầy hai mươi mét.
"Đừng vội, cứ từ từ tìm nhịp điệu."Kim Luân đứng cạnh gật đầu cổ vũ, sau đó lại tiếp tục vung gậy đánh bóng.
Ngước nhìn cái nắng chói chang trên đỉnh đầu, Đường Tiểu Manh chỉ muốn mau mau vào nhà hoặc chui tọt xuống dưới ô che nắng để nghỉ ngơi.
Khó khăn lắm mới lết được đến giờ nghỉ giải lao, Kim Luân cũng nóng đến mức chịu không nổi, đành gọi hai cốc nước ép trái cây tươi để giải nhiệt.
"Một cốc nước ép dưa hấu tươi... 228 tệ?!"
Đường Tiểu Manh nhìn chằm chằm vào menu đồ uống, trợn tròn mắt: "Thà để tiền này mua skin game còn hơn! Ít ra còn dùng được vĩnh viễn!"
"Ở đây người ta bán không gian và dịch vụ, chứ dăm ba cái skin game thì có giá trị gì?"
Kim Luân cũng chẳng theo kịp tư duy của Đường Tiểu Manh, gã chỉ hứng thú với nhan sắc và tuổi tác của cô mà thôi.
Còn tìm nhịp với chả điệu cái gì nữa, mau tìm bóng râm đi kìa, Đường Tiểu Manh rõ ràng là chẳng muốn chơi tí nào.
Đường Tiểu Manh: Tôi là ai? Đây là đâu? Tại sao tôi lại phải đứng đây vung cái gậy này chứ?
Tổ khách mời thứ hai.
Biển xanh mây trắng, bãi cát mịn màng.
Hàn Phi Vũ dẫn Triệu Mỹ Linh đến một bãi cho thuê mô tô nước ven biển.
"Anh Vũ ơi, nắng gắt quá đi mất."
Triệu Mỹ Linh vừa xịt dặm kem chống nắng vừa lầm bầm: "Đi tong công sức dưỡng da cả tháng trời chỉ vì một buổi hoạt động, lỗ nặng luôn."
"Cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên thì cũng đáng mà, rất nhiều người làm âm nhạc đều thích ra biển tìm cảm hứng."
Hàn Phi Vũ nhìn ra mặt biển, giọng nói phiêu diêu: "Nghe kìa, nhịp sóng vỗ vào mạn thuyền, giống hệt một đoạn Jazz ngẫu hứng đầy tự do."
"Ừm, rất nên thơ."
Triệu Mỹ Linh thực ra chẳng hiểu mấy, nhưng vẫn hùa theo gật đầu.
Trong lòng lại thầm nghĩ: Mau mau chơi xong còn về đắp mặt nạ.
Anh Vũ quả thực quá đam mê âm nhạc rồi, đi đâu cũng không quên nhịp điệu, đỉnh thật sự.
Sắp giữa trưa rồi, đẹp hay không thì không biết, nhưng chắc chắn là siêu "ấm áp" luôn!
Sau khi được huấn luyện viên hướng dẫn sơ qua, hai người trèo lên một chiếc mô tô nước cỡ lớn.
"Trò này vui đấy!"
Mới đầu Triệu Mỹ Linh còn khá hưng phấn, vừa vặn ga một cái, chiếc mô tô nước liền lao vút đi, gió biển tạt thẳng vào mặt quả thực vô cùng sảng khoái.
Nhưng chơi được một lúc, Triệu Mỹ Linh liền thấy có gì đó sai sai.
Cái món này bẻ lái khá tốn sức, đặc biệt là giữa thời tiết nóng nực thế này, chẳng mấy chốc người cô đã ướt đẫm mồ hôi.
"Anh Vũ, nắng quá, hay là chúng mình quay về đi?"
Triệu Mỹ Linh giảm tốc độ, không muốn lái tiếp nữa.
"Em không thấy việc cảm nhận thiên nhiên mang lại nhiều sức sống hơn hẳn việc ngồi phòng điều hòa sao?"
Hàn Phi Vũ ngồi tít dưới mái che của mô tô nước, nhàn nhã ngắm phong cảnh, quả thực chẳng thấy nắng nôi chút nào.
Hóa ra anh ngồi ỳ dưới mái che râm mát, rồi ở đây động viên tôi "dang tay đón nắng" đấy à?
Triệu Mỹ Linh nể mặt Hàn Phi Vũ có lượng fan đông đảo nên đành cắn răng nhẫn nhịn.
Nghệ sĩ quả nhiên biết cách hưởng thụ, tự mình chui vào chỗ mát để con gái nhà người ta làm tài xế phơi nắng.
Tôi dự đoán lát nữa Hàn Phi Vũ thấy bạn cặp khó chịu, sẽ trực tiếp cất cao tiếng hát để hạ nhiệt cho người ta luôn.
Tổ khách mời thứ ba.
Đường mòn trên núi, cây xanh rợp bóng.
Ôn Minh mang theo một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp, lưng đeo ba lô, hào hứng giới thiệu: ""Vũ Miên, anh tìm hiểu rồi, hiệu ứng ánh sáng ở ngọn núi này có chiều sâu lắm. Chụp chân dung thì đẹp mê hồn, nước da lên hình vừa trong trẻo vừa mịn màng, cực kỳ dễ có ảnh đẹp."
"Vâng ạ."
Hồ Vũ Miên gật đầu, đi theo phía sau.
Chưa đi được bao xa.
Ôn Minh đột ngột dừng lại, chỉ tay vào một tảng đá ven đường: "Lại đây nào Vũ Miên, đứng ở chỗ này đi."
"Chụp ảnh ạ?"
Hồ Vũ Miên bước tới, chiều ý giơ tay tạo dáng chữ V, mỉm cười nhè nhẹ.
"Nét mặt tự nhiên hơn chút nữa nào, em cứ tưởng tượng mình đang tận hưởng làn gió mát..."
Ôn Minh hết ngồi xổm lại đứng lên, rồi di chuyển sang góc ngang, tiếng bấm máy vang lên liên hồi: "Đúng rồi, đẹp lắm!"
Mới đi chưa đầy 20 phút mà đã phải dừng lại năm sáu lần.
"Vũ Miên, khát rồi phải không? Nước này, anh đặc biệt chuẩn bị nước ấm đấy."
"Chỗ này có bậc thang, cẩn thận, để anh đỡ em."
"Ăn chút hoa quả nhé, trong ba lô anh có mang theo này."
"..."
Sự phục vụ chu đáo của Ôn Minh làm Hồ Vũ Miên cảm thấy hơi ngột ngạt.
"Cảm ơn anh, không cần đâu ạ, mình tiếp tục leo núi đi."
Hồ Vũ Miên lau mồ hôi, thời tiết này đi bên sườn núi đón nắng quả thực khá oi bức.
"Đừng ngại, chăm sóc con gái là việc anh nên làm mà."
Ôn Minh nở nụ cười ấm áp, đưa tay ra: "Leo mệt rồi đúng không? Anh đỡ em nhé."
"Không sao đâu ạ, tự em đi được rồi."
Hồ Vũ Miên lắc đầu, chủ động bước lên phía trước.
"Được."
Ôn Minh quệt mồ hôi, cảm thấy mình tính sai rồi: Sao cô ấy vẫn còn sức leo tiếp thế nhỉ? Mình mệt muốn đứt hơi rồi đây này!
Hắn vốn định đợi Hồ Vũ Miên mệt sẽ mượn cớ nắm tay cô cùng leo, ai ngờ cái ba lô của mình nặng quá, đâm ra lại đuối sức sớm hơn cả cô.
"Vũ Miên, cảnh ở đây đẹp tuyệt! Em tựa vào lan can đi, đúng rồi..."
Ôn Minh giơ máy ảnh lên, tiếp tục thể hiện bản thân.
"Vâng."
Hồ Vũ Miên nhìn ra xa, cảm thấy cơ mặt mình sắp cứng đơ vì cười rồi.
Việc mở rộng giao tiếp mà cô tưởng tượng vốn là làm quen bạn mới, trò chuyện thoải mái, chẳng ngờ lại biến thành thế này.
Đột nhiên cô lại hơi nhớ khoảng thời gian đi cùng Lâm Nhàn, cái cảm giác tự do tự tại, chẳng cần phải gượng cười ấy.
Anh nam số 3 chu đáo thật đấy, biết chụp ảnh, biết chăm sóc người khác, khăn giấy, hoa quả các thứ có đủ cả luôn!
Cô Hồ thì cạn kiệt thể lực, còn Ôn Minh thì bận chìm đắm trong sự chu đáo tự biên tự diễn.
