Nhóm khách mời thứ tư.
Lâm Nhàn dẫn hai người đi, chừng mười phút sau đã đến cổng công viên.
Công viên này khá lớn, vừa vào cổng là một con đường rộng rợp bóng cây, hai bên trồng đầy ngô đồng lâu năm, cành lá sum suê.
Bên trong còn có hồ nhân tạo, cầu nhỏ, chòi nghỉ mát... đúng là một chỗ lý tưởng để dạo bước hóng gió.
"Bố ơi, cái hồ ở đây nhỏ xíu à, hay là nhà mình ra biển chơi đi?"
Thần Thần liếc nhìn một cái, lập tức thất vọng lắc đầu.
"Thế là con không hiểu rồi!"
Lâm Nhàn chắp tay sau lưng, bước đi đủng đỉnh: "Tổ chương trình đã chọn chỗ này thì kiểu gì lát nữa chẳng ra biển, bố con mình việc gì phải tốn công chạy thêm chuyến nữa."
"Ồ, vậy cũng được ạ."
Thần Thần gật gù, thấy cũng có lý: "Chỗ đằng nào cũng đi thì không cần phải cố tình tới nữa."
"Chỗ này mát mẻ phết nhỉ."
Xương Tiểu Ngọc nhìn quanh một lượt, bâng quơ nói một câu.
"Đúng không, đi dạo công viên là chuẩn bài, ngon bổ rẻ luôn."
Lâm Nhàn thản nhiên đáp, tiếp tục đi vào trong.
Bên bờ hồ nhân tạo.
Một đàn ngỗng trắng nhỏ đang rỉa lông, thỉnh thoảng lại vươn cổ kêu lên vài tiếng, dáng vẻ vô cùng thong dong.
Thần Thần sáng mắt lên, lập tức đứng nghiêm, ưỡn cái ngực nhỏ xíu lên ngâm thơ: "Ngỗng, ngỗng, ngỗng! Vươn cổ hướng trời ca. Lông trắng nổi nước xanh, Chân hồng rẽ sóng trong!"
"Thần Thần giỏi quá! Đọc diễn cảm lắm."
Xương Tiểu Ngọc rất nể mặt mà vỗ tay tán thưởng.
"Chuyện, phải xem là con ai chứ."
Lâm Nhàn gật gù tự hào, tiện thể hắng giọng: "Trước khung cảnh này, người làm cha đây cũng dâng trào thi hứng, quyết định ngẫu hứng làm ngay một bài."
"Ngẫu hứng á? Tự sáng tác luôn?"
Xương Tiểu Ngọc quay đầu lại, nghi ngờ đánh giá Lâm Nhàn từ trên xuống dưới.
"Khinh ai đấy? Nghe cho kỹ này."
Lâm Nhàn đứng nghiêm, hướng về phía đàn ngỗng, một tay chắp sau lưng, một tay vung vẩy giữa không trung như đang múa bút.
"Dưới nước một bầy chim,"
"Nhìn sao cũng giống ngỗng."
"Mặc kệ là chim hay ngỗng—"
Lâm Nhàn hít sâu một hơi, dõng dạc ngâm lớn: "Tìm một em gái... cùng vui vẻ!"
"Ha ha ha—"
Đọc xong bài thơ, tự Lâm Nhàn cười đến mức ngặt nghẽo, ngửa tới ngửa lui.
Người xung quanh thi nhau ngoái nhìn, tò mò xem bên này đang có chuyện gì.
Xương Tiểu Ngọc lẳng lặng đẩy kính râm lên, dứt khoát quay lưng, rảo bước đi thẳng về phía trước, coi như không quen biết.
Thần Thần che mặt: "Bố ơi, thơ của bố... vần thì cũng vần đấy..."
【Ha ha ha! "Tìm một em gái cùng vui vẻ"! Bài thơ của anh chàng buông xuôi đúng là đi vào lòng đất luôn rồi!】
【Tôi xin tuyên bố anh chàng buông xuôi chính là thảm họa của thi đàn đương đại! Bài thơ này đủ để tôi cười đến tận năm sau mỗi khi nghe ngỗng kêu!】
【Pha đẩy kính râm, quay lưng, cất bước của Tiểu Ngọc tỷ ngầu bá cháy! Thanh lịch mãi mãi không lỗi thời!】
【Lộ hết cả bản chất lẫn suy nghĩ của anh chàng buông xuôi rồi, cuối cùng tự ổng cũng phì cười, sượng trân luôn á.】
【Mà nói thật nhé, có một ông bạn tưng tửng thế này vui cực, tôi cũng muốn làm bạn với ổng!】
【...】
Đi qua cây cầu nhỏ, từ bãi đất trống phía trước vọng lại từng đợt tiếng nhạc và tiếng hát.
Hơn chục ông bà cụ đang quây quanh một chiếc loa kẹo kéo cỡ bự, thay phiên nhau cầm micro thả hồn ca hát, đa phần đều là mấy bài nhạc xưa.
Xương Tiểu Ngọc dừng bước, tò mò ngó sang: "Mọi người đang làm gì thế kia? Thi hát ở công viên à?"
"Cái này gọi là karaoke ngoài trời, mấy ông bà về hưu đang tụ tập hát hò đấy."Lâm Nhàn cười, bước lên phía trước: "Ông ơi, cho cháu hát một bài được không ạ?"
"Được chứ, cậu hát bài gì, tôi bật nhạc cho."
Ông cụ sảng khoái đưa ngay micro sang.
Lâm Nhàn cầm lấy, đi tới trước mặt Xương Tiểu Ngọc: "Xin mời người đẹp đây cất cao tiếng hát làm một bài!"
Xương Tiểu Ngọc còn chưa kịp phản ứng thì micro đã bị nhét gọn vào tay.
"Anh... tôi..."
Xương Tiểu Ngọc bị vây ở giữa, tiến thoái lưỡng nan. May mà cô đang đeo kính râm và đội mũ nên những người xung quanh không nhận ra.
"Hoan nghênh! Hoan nghênh!"
"Nhiệt liệt hoan nghênh!"
Các ông bà cụ xung quanh thi nhau vỗ tay rào rào.
"Được rồi, vậy tôi... hát chay vài câu nhé."
Xương Tiểu Ngọc nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dù nghề chính là diễn xuất, nhưng hát hò thì cô vẫn dư sức.
Mọi người chưa kịp nói gì thêm thì Xương Tiểu Ngọc đã cất giọng, xung quanh lập tức chìm vào yên lặng.
"Mong sao anh rời đi~"
"Rời xa tôi thật nhanh~"
"Anh có tương lai anh hằng mong muốn~"
Xương Tiểu Ngọc hát đúng ba câu rồi giúi thẳng micro vào tay Lâm Nhàn, vội vàng chuồn thẳng.
Thần Thần lon ton chạy theo sau: "Tiểu Ngọc tỷ, đợi em với!"
"Ha ha ha, hát hay lắm!"
Lâm Nhàn cười phá lên, trả micro lại cho ông cụ.
【Tiểu Ngọc tỷ nhà mình đỉnh quá đi, âm thanh cùi bắp thế này, lại còn hát chay mà nghe vẫn cuốn dã man!】
【Anh chàng buông xuôi đúng là thánh tự hủy! Dám bắt nữ diễn viên hạng A hát karaoke ngoài trời ở công viên!】
【Mấy câu hát này chuẩn tiếng lòng của Tiểu Ngọc tỷ luôn, chỉ muốn Lâm Nhàn cút đi cho khuất mắt.】
【...】
Lâm Nhàn đuổi kịp hai người. Cả ba men theo con đường nhỏ đi sâu vào trong, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt.
Phía trước có vài sân bóng rổ, mấy thanh niên đang hăng say đánh bóng.
"Pha đột phá này được đấy... Ây dà, chuyền chậm mất rồi..."
"Ồ? Pha cướp bóng bật bảng này khét đấy!"
Lâm Nhàn dừng lại dưới bóng cây, bốc một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa bình phẩm.
Xương Tiểu Ngọc không rành luật bóng rổ cho lắm, nhưng nhìn những bóng dáng tràn đầy sức sống trên sân, cô cũng cảm nhận được không khí thanh xuân phơi phới.
Đúng lúc này.
Một người trong sân bắt hụt, quả bóng rổ xoáy tít với tốc độ cao văng thẳng ra ngoài, nhắm chuẩn xác về phía Xương Tiểu Ngọc!
"Á!"
Xương Tiểu Ngọc giật mình thét lên theo bản năng, rụt người về phía sau.
May mà phản xạ của Lâm Nhàn cực nhanh. Hắn lập tức đứng bật dậy, vươn sải tay dài, một tay bắt gọn quả bóng rổ đang lao tới.
"Cẩn thận chút chứ."
Lâm Nhàn nhồi bóng hai cái, giơ tay ném luôn quả bóng về phía rổ ở tít đằng xa.
Xoẹt——
Quả bóng đập vào mép sau vành rổ, nảy nhẹ lên một nhịp rồi rơi thẳng tắp vào lưới.
"Đù! Bóng đẹp!"
Một cậu trai mặc áo đấu màu đỏ trên sân huýt sáo: "Đại ca ơi, bọn em đang thiếu người, vào làm trận toàn sân đi?"
Lâm Nhàn phủi phủi bụi trên tay, toét miệng cười: "Được thôi, tiện thể giãn gân giãn cốt tí."
Hắn dúi nắm hạt dưa chưa cắn xong vào tay Xương Tiểu Ngọc bên cạnh rồi bước thẳng vào sân.
Xương Tiểu Ngọc ngẩn người nhìn nửa nắm hạt dưa bất ngờ bị nhét vào tay mình.
Ngẩng lên đã thấy Lâm Nhàn đập tay với đám thanh niên, trao đổi vài câu đơn giản rồi nhanh chóng nhập cuộc.
"Bố em cũng biết đánh bóng rổ cơ à?"
Xương Tiểu Ngọc học theo dáng vẻ của Lâm Nhàn, ngồi xổm bên rìa sân, bắt đầu cắn hạt dưa.Cô ít khi bị ngó lơ như vậy, cảm giác này đúng là hơi kỳ lạ.
"Ngoài chuyện không biết làm việc ra thì cái gì bố em cũng biết tuốt."
Lời nhận xét của Thần Thần cực kỳ sắc sảo.
【Tôi đang xem cái gì thế này? Nữ thần Tiểu Ngọc tỷ... ngồi xổm bên rìa sân cắn hạt dưa á? Thế này cũng bình dân quá rồi đấy!】
【Lúc quả bóng rổ bay tới, phản xạ của Anh chàng buông xuôi ngầu đét! Nhưng mà đoạn sau lại rẽ sang cái hướng kỳ quặc gì thế này...】
【Bỏ mặc bạn đồng hành xinh đẹp để đi đánh bóng á? Không phải chứ... Anh chàng buông xuôi có bệnh thật à?】
【Một đại minh tinh xinh đẹp thế kia, mà trong mắt Anh chàng buông xuôi lại chẳng hấp dẫn bằng mấy quả bóng rổ đường phố sao?】
【...】
Xem được một lúc, Xương Tiểu Ngọc thấy cũng chẳng có gì thú vị nên đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Tiểu Ngọc tỷ, chị đi đâu thế ạ?"
Thần Thần lập tức sáp lại gần, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi.
"Chị đi dạo loanh quanh thôi, không có bạn đồng hành thì mình vẫn tự chơi được mà."
Giọng Xương Tiểu Ngọc rất dịu dàng. Cô có ấn tượng rất tốt với Thần Thần, đứa bé này lém lỉnh nhưng vẫn rất chừng mực.
"Em làm bạn đồng hành của chị nhé, không thèm chơi với bố em nữa."
Thần Thần xem cũng thấy chán, liền lẽo đẽo đi theo Xương Tiểu Ngọc.
Xương Tiểu Ngọc mỉm cười, không từ chối: "Được thôi."
Hai người cứ thế thong thả dạo bước dọc theo con đường nhỏ ven hồ.
Xương Tiểu Ngọc quả thực rất tận hưởng sự yên tĩnh này. Bình thường cô luôn bị công việc, ống kính và dư luận bủa vây, hiếm khi có được khoảnh khắc thư giãn hoàn toàn, chẳng cần phải sắm vai bất kỳ ai như lúc này.
Đây cũng là một trong những mục đích ban đầu khi cô tham gia chương trình này — bước ra khỏi vòng an toàn, tiếp xúc với những con người mới và trải nghiệm những kiểu quan hệ khác nhau.
"Bố em lúc nào cũng như thế này à?"
Xương Tiểu Ngọc vừa trò chuyện phiếm với Thần Thần, nhưng trong lòng vẫn hơi hậm hực, cảm thấy có chút mất mặt.
