Phú quý đối với một nữ tử thôn dã như nàng, sao sánh bằng mẹ con bình an?
Hai mẹ con cuối cùng vẫn không thể nhìn thấy bóng dáng Từ công tử tại cửa thành vắng vẻ. Triệu Hữu Tùng vẻ mặt tiếc nuối, ngồi xổm dưới đất hờn dỗi, không biết là trách mẫu thân đi chậm, hay tự trách chân mình yếu, sớm biết đã tự mình chạy đến rồi.

